Chương 94: Thắng mưu

Lạc Tích

Đăng vào: 3 tháng trước

.

Tiêu Yến so với thời gian dự tính sớm nửa ngày đến Kinh Thành, dọc theo mật đạo trở lại tẩm cung chính mình, tất cả đều theo kế hoạch tiến hành, chỉ là lo lắng thân thể của Bạch Lạc Tích, sợ nàng sau khi đường dài bôn ba thương thế nặng thêm. Dù sao Bạch Lạc Tích là then chốt của trận đấu tranh quyền mưu này.

Sáng sớm hôm sau.

Đủ loại quan lại tụ tập ở ngoài thành, chờ đợi thánh giá đến, rất nhiều người không rõ nội tình, hoàng thượng rõ ràng ở trong cung, hôm nay sao.. Có thể thấy được cấm quân võ trang đầy đủ, cũng không dám dò hỏi.

"Vương Gia, đợi hai canh giờ, hoàng thượng.." Quý Điển tiến đến bên người Ninh Vương.

"Tiếp tục chờ đi, cấm quân ở trong tay bọn họ, không nên vọng động." Ninh Vương hờ hững đảo qua Tiêu Lạc Hàm đứng đối diện.

Lại đợi một lát, một chiếc xe ngựa chậm rãi chạy đến, thấy Vinh Thiển ngồi ở ngoài xe.

"Tham kiến hoàng thượng." Chúng thần quỳ xuống đất nghênh đón.

"Náo nhiệt như thế, đều đứng lên đi." Tiêu Yến đúng lúc xuất hiện ở trên thành lầu.

"Chuyện này.."

Quần thần nhất thời hoảng loạn, Vương thái phó càng là kinh ngạc không thôi, nội ứng rõ ràng đã đem chiếc xe ngựa kia dẫn vào vực sâu, làm sao..

"Mẫu Hoàng?" Hạ vương thấy được Tiêu Yến, cũng là đầy mặt kinh ngạc.

"Trẫm luôn ở trong cung thay tiên hoàng cầu phúc, bất đắc dĩ biên tái bạo loạn, thực sự thiếu phương pháp phân thân, chỉ có thể để Vinh Thiển thay trẫm đi một chuyến." Tiêu Yến mở ra nghi hoặc của mọi người.

"Vậy trong xe ngựa?" Có người mở miệng dò hỏi.

Mọi người đưa mắt tập trung đến trên người Vinh Thiển, người sau chậm rãi vén rèm lên, khuôn mặt nhỏ trắng bệch của Bạch Lạc Tích lộ ra.

"Điện hạ vì bình loạn, bị thương nặng, nô tỳ chỉ có thể đem Điện hạ mang về kinh an dưỡng." Vinh Thiển mở miệng.

"Được, bình loạn lần này thuận lợi như thế, trẫm rất vui mừng, trước tiên vào thành chăm sóc, ngày mai tảo triều luận công ban thưởng." Tiêu Yến mỉm cười nhìn về phía tướng sĩ ngoài thành.

Vương thái phó chau mày, phát hiện mình bị mưu hại, nhưng mà Tiêu Yến vẫn là cho hắn cơ hội, để lại mặt mũi, nếu quả như thật sự động thủ, hậu quả khó mà lường được, hơi ngẩng đầu, nhìn về phía thành lầu, thật là một vương giả đáng sợ, đem mọi người đùa bỡn trong lòng bàn tay, mỗi người đều là quân cờ trong tay cô tùy ý thao túng, có lẽ từ lúc Tiêu Yến đem Bạch Lạc Tích phái đi bình loạn, bàn cờ này cũng đã bắt đầu rồi.