Chương 68: Bệnh lên

Lạc Tích

Đăng vào: 3 tháng trước

.

Bạch Lạc Tích đứng dậy ngồi trở lại chỗ cũ, nhìn cơm nước trên bàn, hoàn toàn không còn muốn ăn, cả người mệt mỏi vô cùng, chỉ muốn trở về nghỉ ngơi, thận trọng giương mắt liếc nhìn Tiêu Yến, người sau đang dùng bữa say sưa ngon lành, hoàn toàn không có ý chấm dứt, Bạch Lạc Tích bất đắc dĩ, chỉ có thể lần nữa cầm lấy chén cháo, yên lặng đưa vào trong miệng.

"Điện hạ, ngài thử xem cái này." Vinh Thiển nhìn ra lúng túng của hai mẹ con này, lên tiếng đánh vỡ yên tĩnh.

"Được." Bạch Lạc Tích nhìn Vinh Thiển đem canh nơi xa bưng đến phụ cận, đưa tay tiếp nhận.

"Điện hạ, tay của ngài làm sao nóng như thế!" Ở trong nháy mắt đụng vào, Vinh Thiển cảm giác được nhiệt độ đầu ngón tay của Bạch Lạc Tích.

"Không có chuyện gì."

Nhàn nhạt trả lời, nàng tất nhiên là cảm thấy thân thể biến hóa, chỉ là thói quen yên lặng chịu đựng, điểm ốm vặt này thực sự..

"Làm sao vậy?" Tiêu Yến lần nữa giơ tay lên, mang theo khí tức không cho cự tuyệt, đặt lên cái trán Bạch Lạc Tích

"Phát sốt tại sao không nói?" Mang theo ngữ khí trách cứ.

".. Cũng không đáng ngại" Bạch Lạc Tích không biết trả lời làm sao, nhiều năm như vậy, nàng đã thành thói quen, bất luận bệnh nặng hơn cũng sẽ không có người quan tâm, cần gì phải đem mềm yếu hiện ra trước người khác.

"Truyền thái y."

Tiêu Yến cảm giác được yếu ớt của Bạch Lạc Tích, vốn tưởng rằng là nguyên nhân một ngày không dùng bữa, không nghĩ tới đứa nhỏ này lại là bệnh rồi, ở trong ấn tượng của Tiêu Yến, số lần Bạch Lạc Tích sinh bệnh có thể đếm được trên đầu ngón tay, mấy năm qua ám vệ phái đi cũng chưa từng truyền đến bẩm báo tương tự, mỗi khi thu được tin tức đều là Bạch Lạc Tích phóng đãng ngang ngạnh, còn về Tiêu Yến chưa bao giờ cảm thấy đứa nhỏ này cũng sẽ có một mặt yếu ớt.

Bạch Lạc Tích mềm mại nằm ở trên giường, có lẽ là thân thể hết sức khó chịu, nàng không có từ chối thăm hỏi của thầy thuốc, trái lại hơi nhắm mắt, dần dần bị cơn ngủ tập kích.

"Điện hạ, cho thần nhìn một chút vết thương của ngài."

Y nữ cúi người xuống nhẹ giọng dò hỏi, cảm giác được có người tới gần, Bạch Lạc Tích đột nhiên tỉnh lại, chỉ nháy mắt, cản lấy cánh tay đang mò về mạch, ngón tay trắng nõn chống đỡ nơi cổ họng, y nữ sợ đến không dám di chuyển nửa phần.

".. Đừng dựa vào gần như vậy." Đầu cháng váng nặng nề, chậm rãi dời đi ngón tay mảnh khảnh, động tác vừa rồi tác động vết thương trên lưng, thấm ra một thân mồ hôi lạnh.

"Vâng, vâng." Y nữ như nhặt được đại xá cuống quít lùi về sau vài bước.

"Tiếp tục." Lặng im chốc lát, Tiêu Yến thấp giọng dặn dò

"Thần tuân chỉ." Nhìn hai con mắt âm trầm của Tiêu Yến, y nữ lau lau mồ hôi của thái dương, chậm rãi lên trước.

"Điện hạ, vết thương trên lưng ngài.."

"Ta đã băng bó qua." Bạch Lạc Tích lạnh giọng trả lời, nhiều năm lang bạt lênh đênh, sát cơ tứ phía, nàng đã không thể tin được bất cứ người nào, càng không thích có người tiếp cận và va chạm.

"Thần sẽ rất nhanh xử lý tốt, sẽ không đau." Y nữ dụ dỗ

"..."

Bạch Lạc Tích đối với dụ dỗ này rất là bất đắc dĩ, xem ra đối phương đem mình coi là công tử bột mảnh mai.

"Ngài hơi nhẫn nhịn một chút." Y nữ tiếp tục khuyên lơn, trên tay đã bắt đầu hành động. Bạch Lạc Tích không có từ chối nữa, nàng cảm nhận được thiện ý của y nữ, đây là tới khí tức duy nhất của người thấy thuốc.

Nhìn băng bó lung tung, vẫn chưa cẩn thận thanh lý, ngâm vì ngâm lâu, vết thương nứt ra đã trở nên trắng, khi khép lại chắc chắn sẽ chậm trễ. Y nữ cẩn thận làm sạch bôi thuốc, da thịt phát nóng dưới ngón tay, lúc này trên mặt tái nhợt của Bạch Lạc Tích hiện ra đỏ ửng, ánh mắt cũng mất bướng bỉnh của khi xưa, gầy yếu vô lực.

Tiêu Yến trước sau đứng ở một bên mắt lạnh nhìn, phản ứng vừa rồi của Bạch Lạc Tích rất không tầm thường, hiển nhiên là trường kỳ nằm ở bên trong nguy cơ đã thành thói quen, bệnh nặng như vậy còn có thể ra tay nhanh chóng, xem ra trên người đứa nhỏ này còn có rất nhiều bí mật.