Chương 118: Cầu y (2)

Lạc Tích

Đăng vào: 3 tháng trước

.

Bạch Lạc Tích tiếp tục kiên trì, Tiêu Yến không có lên tiếng, nàng vẫn quỳ ở đó, chỉ là trong lòng đã không có bình tĩnh lúc bắt đầu, nàng hiện tại thật sự sợ hãi Tiêu Yến bởi vì chính mình lỗ mãng vừa rồi mà phớt lờ Tiểu An.

Bạch Lạc Tích từ từ tỉnh táo lại nghĩ đến chuyện kiêng kỵ nhất của Tiêu Yến, nhớ tới khi còn bé Ninh Vương đã từng có hầu gái thân cận, hai người rất là thân thiết, sau đó Ninh Vương vì hầu gái không tiếc đặt mình vào nguy hiểm, sau khi biết sau khi biết trực tiếp đuổi thị nữ kia ra ngoài cung, Ninh Vương nhiều lần tìm kiếm, nhưng cũng không tìm được nữa, chắc hẳn đã không ở nhân thế.

"Mẫu Hoàng, vừa rồi là nhi thần lỗ mãng, xin ngài tha thứ."

Bạch Lạc Tích quỳ thẳng thân thể, nhấc lên đầu chạm đất.

"Bốp."

Âm thanh lanh lảnh hấp dẫn sự chú ý của Tiêu Yến, quay đầu lại thấy được Bạch Lạc Tích đang giơ lên một cái tay khác.

"Bốp."

Lòng bàn tay lần nữa mạnh mẽ rơi vào trên mặt, không có nửa phần do dự, âm thanh liên tiếp không ngừng kích thích Tiêu Yến, lông mày nhíu chặt tỏ rõ Tiêu Yến giờ khắc này nội tâm phức tạp, cô là rất muốn nhìn thử Bạch Lạc Tích có thể vì Tiểu An làm đến tình trạng gì, chỉ là không nghĩ tới đứa nhỏ này kiêng kỵ chính mình như vậy, đáy lòng không hề có một chút quyến luyến và tín nhiệm.

"Bốp bốp bốp."

Theo âm thanh lanh lảnh, gò má của Bạch Lạc Tích đã ửng đỏ, cánh tay cũng dần dần vô lực, cũng không có được trả lời của Tiêu Yến, nàng không thể từ bỏ.

"Đủ rồi."

Khi nàng lần nữa giơ cánh tay lên, Tiêu Yến cuối cùng lên tiếng ngăn lại.

"Vì một tỳ nữ, ngươi.. Vậy mà không có chừng mực như vậy."

Tiêu Yến nhìn dáng vẻ của Bạch Lạc Tích, lửa giận trong lòng dấy lên, vốn không muốn làm khó đứa nhỏ này, nhưng bây giờ..

"Muốn quỳ đến một bên quỳ đi, đừng ở đây vướng bận, trở về cũng không bẩm báo sự tình làm như thế nào, nhìn ngươi một thân vết máu này, vừa rồi tổn thương bao nhiêu người?"

Trong lòng Tiêu Yến tuy lo lắng, sợ Bạch Lạc Tích ở bên trong hỗn chiến bị thương, nhưng cô nhất định phải sửa đổi tính khí này của Bạch Lạc Tích một chút, bằng không sau này phải bị thiệt thòi.

"Nhi thần biết sai."

Bạch Lạc Tích chỉ có thể yếu ớt nhận sai, muốn cho Tiêu Yến nguôi giận.

"Không cần lo lắng, Tiểu An đã đưa đến Thái Y Viện chữa trị rồi, vừa có người báo lại, không có nguy hiểm tính mạng, ngươi thì cố gắng quỳ đi."

Tiêu Yến nhìn ra lo lắng trong mắt đứa nhỏ, nhàn nhạt mở miệng.

"Tạ mẫu hoàng!"

Bạch Lạc Tích vui vẻ nhảy dựng lên, chui vào trong lòng Tiêu Yến, người sau ghét bỏ đem đứa nhỏ đẩy ra.

"Đi bên cạnh quỳ, cố gắng phàn tỉnh."

Vẫn là ngữ khí nhàn nhạt, nhưng trong lòng Tiêu Yến vui như nở hoa từ lâu.