Chương 55: Chim bồ Câu trắng

Lạc Tích

Đăng vào: 3 tháng trước

.

Tiểu An thấy được chim bồ câu trắng, vội chạy đến trong viện ôm lấy, kéo xuống dây đỏ.

"Điện hạ." Tiểu An đi vào trong điện, đem dây đỏ đưa cho Bạch Lạc Tích.

"Ân."

Bạch Lạc Tích thay đổi thái độ bất cần đời vừa rồi, cầm lấy dây đỏ đi tới một bên chân nến, sợi tơ màu đỏ biến thành than tro, lộ ra tờ giấy nhỏ cất giấu bên trong. Nàng cẩn thận đem tờ giấy mở ra, kiểu chữ cuồng thảo của sư phụ đập vào mi mắt, thì như tính cách của sư phụ, phóng đãng không trói buộc. Không có thời gian thưởng thức, Bạch Lạc Tích yên lặng đọc nội dung trên giấy, chân mày hơi nhíu lại.

"Điện hạ?" Tiểu An thấy được biểu hiện của Bạch Lạc Tích, không khỏi khẩn trương lên.

"Ừm, ngươi xem một chút." Bạch Lạc Tích đem tờ giấy đưa cho Tiểu An.

Sư phụ đã tra được chỗ ẩn núp của Bạch Hiên, ai cũng không nghĩ tới, tướng lĩnh phản quân năm đó bây giờ lại là cao tăng ẩn cư, mỗi ngày bái phỏng người tham thiền nhiều vô số kể. Trong thư còn có một bí mật động trời, chính là khi phản loạn thất bại, Bạch Hiên mang theo cô gái chạy trốn, có người nói trong ngực cô gái này còn có trẻ mới sinh.

Bạch Lạc Tích hình như biết rõ nguyên nhân bị vứt bỏ của bản thân mình, có thể phản loạn căn bản chính là vì chạy trốn, chỉ là gánh vác tội như vậy, cộng thêm mấy chục cái nhân mạng Bạch gia, thật sự sẽ hạnh phúc sao?

Nàng không biết Tiêu Yến có tra được sự tình như vậy hay không, so với quyền lực, chân tướng này chắc càng không thể bị người tiếp nhận đâu. Bạch Lạc Tích ngồi ở bên cạnh bàn, ngón tay nhẹ nhàng gõ mặt bàn, mỗi lần khi suy nghĩ sâu sắc nàng đều sẽ như vậy, có lẽ cả bản thân nàng cũng không có chú ý, Tiêu yến cũng có thói quen như vậy.

"Hồi âm cho sư phụ, để nàng hỗ trợ tra một chút Bạch Lương." Bạch Lạc Tích đối với ca ca vẫn là có tình cảm, khi còn bé mang theo chính mình cưỡi ngựa bắn tên, nén chịu tính khí điêu ngoa thất thường của mình, cho đến sau đó bị đi đày mới phát hiện, không còn có người để ý tới vui mừng cùng bi thương của nàng, cũng sẽ không có người khoan dung ngạo mạn cùng bừa bãi của nàng. Cho nên mỗi lần hồi tưởng lại Bạch Lương, nội tâm đều là ấm áp. Nhưng mà giai đoạn trước đó nhận được tin của Bạch Lương, nàng thì có loại dự cảm xấu, nam nhân chính trực kia ở trong phản loạn là làm sao tiếp tục sống sót..

"Hí." Đau đầu vừa chuyển tốt, suy nghĩ như vậy khiến đầu đau có chút lặp đi lặp lại.

"Điện hạ, ta đi hâm lại thuốc." Tiểu An cầm lấy chén thuốc đã để rất lâu trên bàn.

"Không cần."

Bạch Lạc Tích tiếp nhận chén thuốc, một hơi uống sạch, sau một chốc, đau đầu có giảm bớt. Mặc dù ở trong phòng giam Tiêu Yến chỉ đánh mấy côn, nhưng dưới cơn tức điên, vẫn chưa sức khống chế sức lực, trước đó bởi vì đầu đau nghiêm trọng, bỏ quên thương thế phía sau, hiện tại không chỉ có là ngoại thương phía sau, ngực cũng mơ hồ phát đau, xem ra thật sự bị nội thương rồi.