Chương 121: Điện Phụng Tiên

Lạc Tích

Đăng vào: 3 tháng trước

.

Sau khi lui ra đại điện, hai bên cung nhân đều quăng tới ánh mắt kinh ngạc, Bạch Lạc Tích lập tức đánh giá mình một chút, thân trang phục này quả thật có chút..

Khẽ thở dài một cái, lại tiếp tục quay người tiến vào đại điện, giờ khắc này Tiêu Yến đã không còn tàn bạo của vừa rồi, tao nhã chấp bút, nhìn như tùy ý hạ bút, kì thực chỉ điểm giang sơn, trái phải sinh tử.

Nghe được tiếng vang, người trên ghế hơi ngẩng đầu, ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Bạch Lạc Tích.

"Mẫu Hoàng, nhi thần có thể đi tắm rửa thay y phục trước hay không?"

Bạch Lạc Tích dùng tay chỉ vào quần áo vết máu loang lổ của chính mình, thử dò hỏi.

"..."

Tiêu Yến cũng không có thả ra tấu chương trong tay, mà là tiếp tục viết, dường như không nghe thấy thanh âm vừa rồi.

"Nhi thần như vậy đi điện Phụng Tiên, e sợ có bao nhiêu bất kính, mong rằng Mẫu Hoàng thông cảm."

Thấy Tiêu Yến không có lên tiếng, Bạch Lạc Tích nói ra kiêng dè trong lòng, điện Phụng Tiên cúng tế đại bộ phận vô cùng trang nghiêm, hiện tại mặc dù không phải tế bái, nhưng chính mình như vậy đi cung phụng cũng thực sự không thích hợp.

"Ừm, để Vinh Thiển dẫn ngươi đi Mộc Di thay y phục."

Tiêu Yến nhìn đứa nhỏ loay hoay với ống tay áo, không muốn làm khó nữa, nhẹ giọng đáp.

"Tạ mẫu hoàng."

Bạch Lạc Tích hiếm thấy lộ ra nụ cười, bước chân nhẹ nhàng, đi ra khỏi đại điện.

Tiêu Yến giờ khắc này cũng không có ung dung sung sướng của Bạch Lạc Tích, trong tay siết lấy mật tấu vừa mới trình tới, chính là xuất hành lần này Bạch Lạc Tích trải qua. Nhìn nội dung của mật tấu, không khỏi một tay đỡ trán.

"Hoàng thượng, ngài nghỉ ngơi một chút đi, đêm qua luôn cùng đại nhân họ thương thảo." Vinh Thiển bưng canh sâm đến gần.

"Muộn chút đi, xem xong tấu chương rồi nói."

Bưng lên canh sâm, chậm rãi uống, tâm tư cũng đã bay xa.

Điện Phụng Tiên.

Bạch Lạc Tích vẫn một bộ bạch y, đoan chính quỳ ở trong điện, nhìn chân dung trên tường, khuôn mặt quen thuộc, trong lòng nàng không khỏi sầu não.

Tiên hoàng hình như yêu thích yêu thích chính mình, mỗi lần vào cung đều sẽ rút chút thời gian tiếp đón, có lúc sẽ đi bên cạnh ao xem cá chép, có lúc sẽ đi hoa viên hái hoa, có lúc thì ở trong phòng ôm chính mình kiên trì dạy dỗ.

Tiên hoàng và Tiêu Yến không giống, tính tình ôn hòa, mỉm cười luôn là treo ở trên mặt, chưa bao giờ sẽ nghiêm nghị trách cứ, chữ đầu tiên chính mình học chính là tiên hoàng nắm lấy tay nhỏ mà dạy.

Còn nhớ khi còn bé chính mình bướng bỉnh, lén lút tiến vào Tàng Bảo Các, đem bảo vật bên trong rơi đầy đất, Tiêu Yến vô cùng tức giận, nhưng tiên hoàng chỉ là khẽ mỉm cười, đem đứa nhỏ ôm cách khỏi tầm mắt của Tiêu Yến, dường như những thứ kia không phải bảo vật chân ái của nàng.

Nhưng tiên hoàng dù sao cũng là đi rồi, ký ức của Bạch Lạc Tích đối với nàng cũng chỉ dừng lại ở ba, bốn tuổi, một đoạn cũng không nhiều.