Chương 102: Tìm kiếm

Lạc Tích

Đăng vào: 3 tháng trước

.

Thiên hạ đêm trăng sáng ba phần, hai phần vô lại là Dương Châu.

Trăng sáng như sương, ánh sáng nhạt bao phủ đại địa, Bạch Lạc Tích dựa tay vịn du thuyền, vạt áo tung bay theo gió, bầu bạn trăng tròn đêm trong, đẹp không sao tả xiết.

"Rất giống với ngươi lúc trẻ." Trang Ôn nhìn Bạch Lạc Tích phía xa, nhẹ giọng cảm thán.

"Hừ! Ta nào có phóng túng như vậy." Tiêu Yến không muốn thừa nhận.

"Hiếm thấy cùng du ngoạn, đi bồi bạn đứa bé kia đi." Trang Ôn mỉm cười khuyên bảo.

"Người lớn như vậy rồi, còn muốn bồi bạn?" Tuy ngoài miệng không chịu nhận sai, Tiêu Yến cũng đã cất bước đi đến phía tay vịn trắng.

Bạch Lạc Tích thì là chìm đắm trong tiếng tiêu của lạc nữ đầu thuyền, tuy không giống nhạc sư trong cung kỹ xảo thuần thục như vậy, nhưng phối hợp tình cảnh này nhưng cũng có một phong vị khác.

"Rất êm tai sao?" Tiêu Yến đứng ở bên cạnh đứa nhỏ một lát, không nhịn được mở miệng.

"Hoàng.. Ngài làm sao ra ngoài rồi." Bạch Lạc Tích theo bản năng muốn quỳ xuống đất thỉnh an, lại bị Tiêu Yến ngăn lại.

"Ra ngoài du ngoạn, không nhiều quy củ như vậy."

"Vâng."

"Yêu thích nơi này?" Không biết nên nói cái gì, Tiêu Yến tùy ý tìm đề tài.

"Vẫn tốt." Bạch Lạc Tích nhàn nhạt đáp lại.

"Không thích?" Tiêu Yến nhìn không thấu đứa trẻ bên cạnh.

"Yêu thích."

Bạch Lạc Tích chỉ có thể khẳng định trả lời, nàng bây giờ thì không giống lúc nhỏ, bởi vì cảnh sắc như vậy mà thoải mái, không biết bắt đầu từ khi nào, Kinh Thành, biên tái, Giang Nam, chính mình thân ở phương nào, đã không có khác nhau, nhớ nhung đối với nhà cũng dần dần nhạt đi.

"Ban đêm gió mát, đi vào thôi" Bạch Lạc Tích như vậy, để Tiêu Yến có chút không thích ứng, kiệt ngạo giữa ban ngày như hai người khác nhau, thâm trầm mê man như vậy, thậm chí mang theo một chút bi thương.

"Ừm." Bạch Lạc Tích nhẹ giọng đáp lời.

"Hoàng thượng, ngày mai ta muốn tự mình đi ra ngoài đi dạo." Thấy Tiêu Yến muốn quay người rời đi, Bạch Lạc Tích mở miệng, từ khi tiến vào Dương Châu, thanh âm của sư phụ vẫn vang vọng ở bên tai, nàng quyết định muốn đi tìm đáp án.

"Mang theo thị vệ, an toàn chút." Tiêu Yến gật đầu đáp ứng.

"Được."

Sáng sớm hôm sau.

Núi rừng rậm rạp, nước suối chảy qua đá, trong một mảnh màu xanh biếc sâu xen lẫn bảo tháp cổ tự, thỉnh thoảng có tiếng tụng kinh chuông phật, khiến người ta tạm thời quên đi phàm trần tục thế, Bạch Lạc Tích một thân một mình, đi vào đường nhỏ sâu thẳm.

Một đường đi tới cũng không có bóng người gì, đa số tín đồ đều đang đốt hương cầu khẩn ở tiền điện, nước suối trong núi từ trên sườn cuồn cuộn xuống, vung lên từng trận hơi nước, bên thác nước đứng thẳng một chòi nghỉ mát cổ điển, một vị cao tăng đang giảng giải phật lý cho nam tử trẻ tuổi

"Có nhiều quấy nhiễu, xin hỏi.." Bạch Lạc Tích lạc đi phương hướng, muốn tiến lên dò hỏi.

"Thí chủ, không biết kêu bần tăng có chuyện gì?"

Một khuôn mặt xa lạ lại quen thuộc đập vào mi mắt, thanh âm vẫn cứ ôn hòa mà mạnh mẽ, bây giờ nghe được lại chói tai như vậy. Bạch Lạc Tích đứng ngây ra tại chỗ, nhìn chăm chú một lúc lâu, lâu đến đối phương có chút không thoải mái, ra lời đánh gãy.