Chương 120: Tính sổ (2)

Lạc Tích

Đăng vào: 3 tháng trước

.

Thấy Tiêu Yến thật sự phát hỏa, Bạch Lạc Tích không dám trả lời, đem đầu vùi càng sâu, nhìn chằm chằm đá ngọc thạch trước mắt, hành động này không thể nghi ngờ càng thêm chọc giận Tiêu Yến.

"Dáng vẻ không tiền đồ!"

Lặng im chốc lát, thực sự không thể nhịn được nữa, Tiêu Yến mở miệng mắng chửi.

"..."

Bạch Lạc Tích vẫn cúi đầu, không có bất kỳ phản ứng nào, nếu như không phải lồng ngực chập trùng, e sợ phải cho rằng là pho tượng.

"Đem đai lưng buộc lại! Bộ dạng gì."

Ở trong mắt Tiêu Yến, hành động của Bạch Lạc Tích là biểu hiện hèn yếu, không khỏi lên cơn giận dữ.

"Vâng."

Nghe được yêu cầu của Tiêu Yến, Bạch Lạc Tích cuống quít đem đai lưng trên mặt đất nhặt lên, tùy ý thắt ở bên hông.

"Bốp."

Nhìn dáng vẻ hoảng loạn của đứa nhỏ, Tiêu Yến càng thêm nhìn không quen, Ninh Vương và Hạ vương ở trước mặt mình chưa bao giờ sẽ hốt hoảng như vậy, không hề có một chút uy nghi, tiện tay lấy kim giản*, không nhẹ không nặng nện ở trên người Bạch Lạc Tích.

(*) kim giản: Một thứ binh khí, giống roi có 3 cạnh làm bằng vàng.

"Ạch." Đứa nhỏ không có một chút nào phòng bị, một roi xuống bị đánh quỳ sấp trên đất.

"Quỳ yên!"

"Bốp."

Tiêu Yến nghiêm nghị trách cứ, còn chưa đợi đứa nhỏ quỳ yên, kim giản lần nữa hạ xuống.

"..."

Bạch Lạc Tích cố nén tiếng kêu đau đớn bật thốt muốn ra, vội vàng quỳ thẳng thân thể

"Bốp bốp."

Dùng hết sức lực toàn thân duy trì tư thế quỳ, không dám lần nữa ngã xuống, Bạch Lạc Tích biết, Tiêu Yến không thích nhất chính mình khi bị phạt kêu đau hoặc ngã xuống, ở trong lòng Tiêu Yến, đó là biểu hiện không có khí phách.

"Bốp."

Tiêu Yến không có ý dừng lại, nhưng kim giản này dù sao cũng là đồ sắt, cực dễ tạo thành nội thương, Bạch Lạc Tích đã cảm thấy khí huyết cuồn cuộn, trong lồng ngực tức anh ách.

"Bốp bốp."

Cảm nhận được uy lực của kim giản, Bạch Lạc Tích nhịn lại nhịn, không dám vận công chống lại, nhưng cảm giác đau phía sau đã vượt ra khỏi dự đoán, nàng chưa bao giờ từng nghĩ tới, binh khí nhìn như không sắc bén lắm sẽ tạo thành thương tổn nặng như thế cho người.

"Mẫu Hoàng, xin ngài.. Dừng một chút, nhi thần.. Có chút không chịu nổi rồi."

Thừa dịp Tiêu Yến dừng lại chốc lát, Bạch Lạc Tích nhẹ giọng mở miệng xin tha.

Tiêu Yến lúc này mới ý thức được trong tay mình chính là kim giàn đều khiến người ta sợ hãi trên chiến trường, tuy cũng không có dùng sức, nhưng..

"Vậy thì không chịu nổi rồi?"

Tiêu Yến ném xuống kim giản, đi dạo đến phía sau đứa nhỏ, cẩn thận kiểm tra một phen, sau khi xác định không sao, lạnh giọng chất vấn.

"..."

Có được lại là một trận yên lặng, lửa giận vốn đã đánh tan lần nữa bị kéo lên

"Cút đi điện Phụng Tiên quỳ, suy nghĩ thật kỹ hành động hôm nay của chính mình."

Cuối cùng là muốn khôi phục thân phận của Bạch Lạc Tích, điện Phụng Tiên không phải người trong hoàng tộc không được đi vào, Tiêu Yến thuận miệng nói ra, Bạch Lạc Tích trong lòng cả kinh.

"Điện Phụng Tiên?"

"Thế nào, ủy khuất ngươi?"

"Không có không có, nhi thần đây thì đi phản tỉnh."

Bạch Lạc Tích không ngớt đáp lời, đứng dậy lui ra Cần Chính Điện

Điện Phụng Tiên, chính mình đã lâu chưa từng đi, vừa nghĩ tới sủng ái của Tiên Hoàng đối với mình, nhưng sau khi rời cung nhiều năm không thể tế bái, trong lòng không khỏi tiếc nuối.