Chương 61: Lửa giận

Lạc Tích

Đăng vào: 3 tháng trước

.

Hoàng cung, thị vệ tựa hồ đã nhận được mệnh lệnh, xe ngựa của Bạch Lạc Tích một đường thông suốt.

"Tiểu An, làm sao còn chưa tới a." Bạch Lạc Tích hơi không kiên nhẫn.

"Điện hạ, đã vào cung rồi." Tiểu An chỉ có thể bồi Bạch Lạc Tích nói chuyện, sợ nàng trực tiếp ngủ thiếp đi.

Xe ngựa một đường đi tới ngoài điện, giờ tý, Bạch Lạc Tích quần áo đơn bạc, gió lạnh thổi qua, không khỏi đem chính mình co lại thành một cục.

"Điện hạ, đến rồi." Tiểu An nhẹ giọng kêu.

"Ừm." Bạch Lạc Tích đã quên chính mình bây giờ nơi nào, theo bản năng cùng Tiểu An đi đến đại điện.

"Nô tỳ tham kiến hoàng thượng." Tiểu An nhìn thấy Tiêu Yến quỳ xuống đất dập đầu.

"Ừm." Tiêu Yến đáp một tiếng, đem tầm mắt chuyển đến Bạch Lạc Tích lay động lay động một bên, người sau tựa hồ cảm giác được ánh mắt của Tiêu Yến, nỗ lực mở to hai mắt nhìn chằm chằm.

"Uống rượu rồi?" Tiêu Yến thấy thế lửa giận vốn đã áp chế lại lần nữa dấy lên.

"Hồi hoàng thượng, Điện hạ.." Chờ đợi chốc lát, thấy Bạch Lạc Tích cũng không trả lời, Tiểu An chỉ có thể nhắm mắt nói tiếp.

"Trẫm đang hỏi nó." Tiêu Yến lạnh giọng đánh gãy.

"Điện hạ, Điện hạ." Tiểu An không dám mở miệng nữa, chỉ có thể nhỏ giọng nhắc nhở.

"Ừm." Bạch Lạc Tích nghe được tiếng của Tiểu An, tùy ý đáp lời.

"Đi đâu hồ nháo?" Tiêu Yến nhẫn nhịn lửa giận, chậm rãi đi xuống bậc thang, đi tới bên cạnh Bạch Lạc Tích.

"Trần thế phồn hoa cuối cùng điêu tàn, muôn công nghìn việc trở nên phí thời gian, công danh lợi lộc mà nhìn thấu, không vì đấu gạo cong thắt lưng." Bạch Lạc Tích hoàn toàn không có cảm giác được nguy hiểm, lùi về sau một bước, dựa vào men say, phóng túng đem tiếng lòng chính mình nói ra.

"Bạch" Tiêu Yến giơ chân đá ở trên người Bạch Lạc Tích, theo một tiếng vang thật lớn, người sau va vào trên cây cột gỗ lim của bàn, ngã ngồi trên mặt đất, Tiêu Yến thấy được Bạch Lạc Tích say rượu đã không vui, bây giờ nhìn thấy nàng phóng đãng ngổ ngược như vậy, hoàn toàn không có một tia uy nghi hoàng gia, không khỏi lên cơn giận dữ.

"Ạch." Bạch Lạc Tích che ngực bất mãn nhìn về phía Tiêu Yến, dường như đứa trẻ bị bắt nạt, lại quật cường không chịu nhận thua.