Chương 74: Cứu tế

Lạc Tích

Đăng vào: 3 tháng trước

.

"Không biết trong thành còn có bao nhiêu lương thảo?" Bạch Lạc Tích dò xét xong trở về phủ đệ thứ sử.

"Nếu như bạo dân vây thành, chắc có thể kiên trì hơn tháng."

"Ừm, từ mai có bao nhiêu phát thóc đi." Bạch Lạc Tích nhìn ra ngoài thành phần lớn là người già trẻ em tay trói gà không chặt, còn về chuyện bạo động, có bao nhiêu giả tạo thì không thể biết được.

"Chuyện này.. E sợ không thích hợp, bạo dân ngay ở ngoài thành, nếu như nhân cơ hội đánh vào trong thành, hậu quả khó mà lường được." Thứ Sử không đồng ý kiến nghị của Bạch Lạc Tích.

"Đại nhân, ngoài thành đều là những lương dân, không thể bởi vì phần nhỏ người bạo loạn, thì bỏ mặc toàn bộ nạn dân không để ý." Bạch Lạc Tích đã sớm bất mãn thái độ của những quan viên này, trước đó triều đình mấy lần phân phát lương thảo, bây giờ xem ra đều bị tầng tầng cắt xén.

"Không thỏa đáng, dung bản quan báo lên triều đình rồi định đoạt."

".. Ngươi và ta có thể chờ đợi, nạn dân ngoài thành có thể chờ đợi sao? Mỗi ngày đều có nạn dân chết đói ở cửa thành, ngươi quan phụ mẫu địa phương, thì nhẫn tâm?" Bạch Lạc Tích có chút kích động, nắm quyền đứng dậy.

"Không chờ được đó là tạo hóa, cùng ta có quan hệ gì." Thứ Sử một bộ dáng vẻ việc không liên quan tới mình, hắn không để ý sự sống còn của nạn dân ngoài thành, chỉ biết là giờ khắc này tuyệt không thể gặp phải sự cố.

"Ngươi!" Bạch Lạc Tích cầm lấy bội kiếm một bên, chỉ về Thứ Sử.

Hoàng cung.

Tiêu Yến cầm trong tay tấu chương 800 dặm khẩn cấp, chau mày, sắc mặt tái xanh.

Tấu chương là ba ngày trước phát ra, Bạch Lạc Tích tự mình thỉnh tội, Tiêu Yến nhìn chữ viết qua loa mặt trên, trong lòng tức điên. Bạch Lạc Tích ba ngày trước nhốt Thứ Sử mở kho phát thóc, cũng ở trong thành thiết lập y quán tạm thời, thay nạn dân trị liệu, ngăn ngừa bệnh tật truyền nhiễm bạo phát diện tích lớn. Đồng thời nàng còn đem 5000 tinh binh chia làm ba đội, một đội thủ vệ thành trì, hai đội khác phân biệt đi tới binh doanh đống quân phụ cận, điều động lương thảo.

"Hoàng thượng, ngài làm sao vậy?" Vinh Thiển bưng bánh ngọt đến gần.

"Ngươi xem một chút đi." Tiêu Yến giận cá chém thớt đem tấu chương ném xuống đất.

Vinh Thiển cúi người nhặt lên, yên lặng nhìn một lát.

"Điện hạ giam cầm Thứ Sử, cầm lệnh bài Binh bộ đến quân doanh vận chuyển lương thảo?"

"Hừ!" Tiêu Yến hừ lạnh một tiếng, không tỏ rõ ý kiến.

"Chuyện này.. Ngài có thể phải tăng thêm một tấu chương, bình phục quân đội đóng quân." Vinh Thiển nhắc nhở, lương thảo quân đội đóng quân không phải tùy ý điều động, bây giờ Bạch Lạc Tích cầm lệnh bài ép buộc chở đi, chắc chắn gây nên tướng phòng thủ bất mãn.

"..."

Nghe thấy lời của Vinh Thiển, sắc mặt Tiêu Yến càng thêm khó coi, cô biết Bạch Lạc Tích cả gan làm loạn, lại không nghĩ rằng sẽ tùy ý như vậy, không để ý hậu quả.