Chương 88: Đầu mối

Lạc Tích

Đăng vào: 3 tháng trước

.

Tiêu Yến một thân một mình ngồi ở bên giường, Bạch Lạc Tích vẫn hôn mê, thương thế phía sau dẫn đến sốt cao, chuyện lo lắng nhất của y quan vẫn là phát sinh rồi, sốt cao dẫn đến Bạch Lạc Tích không thể tỉnh táo, không có cách nào tự mình điều tức giảm bớt nội thương.

Vinh Thiển không ngừng đem chén thuốc đút cho Bạch Lạc Tích, nhưng người sau không có nửa điểm phản ứng, chất lỏng màu nâu theo khóe miệng chảy xuống, phần nhỏ tiến vào trong miệng, Bạch Lạc Tích bị sặc không ngừng ho khan, ho ra bên trong dược chất mang theo một vệt đỏ tươi.

"Đủ rồi." Tiêu Yến cầm lấy chén thuốc trên bàn, buồn bực ném ra ngoài.

"Hoàng thượng.." Vinh Thiển ngừng lại động tác trong tay, chậm rãi đem Bạch Lạc Tích nằm xuống.

"Truyền lệnh xuống, sáng mai khởi hành hồi kinh." So với y quan trong quân, Tiêu Yến vẫn là tin tưởng thái y trong cung hơn, cô quyết định đem đứa trẻ mang về Kinh Thành trị liệu.

"Hoàng thượng, Điện hạ tình huống như thế không thích hợp đường dài xóc nảy." Y quan một bên thận trọng lên tiếng nhắc nhở.

".. Được rồi, phái người đi đem thái y đón đến." Tiêu Yến suy tư chốc lát, thỏa hiệp nói.

"Lại truyền chỉ xuống, tìm kiếm danh y, ai có thể chữa trị bệnh chứng này, trẫm có thưởngthật nặng."

Làm xong quyết định sau cùng, Tiêu Yến đưa tay phủ ở cái trán Bạch Lạc Tích, cảm thụ lấy đứa trẻ hơi run rẩy và ngâm nhẹ mang theo thống khổ. Trong lòng hơi tự trách, vốn là khổ nhục kế, trước đó cũng có chuẩn bị, 20 quân côn này không đến nỗi tổn thương tới tính mạng, chỉ là chịu chút nỗi khổ da thịt. Nhưng cô xem nhẹ tình trạng cơ thể của Bạch Lạc Tích, nếu như không có Tiểu An, đứa nhỏ này có thể thì..

"Tích Nhi, trẫm không cho ngươi có việc." Tiêu Yến ở trong lòng nói thầm, nơi ánh mắt chiếu tới dần dần mơ hồ, từ sau khi Bạch Hiên rời đi, rất lâu không có hưởng qua tư vị cay đắng này.

Hoàng cung.

"Hoàng tỷ, biên tái bạo loạn, thời điểm như thế này Mẫu Hoàng nghỉ lên triều nhiều ngày.." Hạ vương thăm dò hỏi

"Mẫu Hoàng tự có chủ trương, chuyện bạo loạn đã phái đại quân đi vào trấn áp, không ra mấy ngày liền có thể bình phục." Tiêu Lạc Vân đứng cửa tẩm cung của Tiêu Yến, ngăn trở người muốn xông vào.

"Cho Mẫu Hoàng thỉnh an, hoàng tỷ sẽ không ngăn cản chứ?" Hạ vương đợi nhiều ngày, không thấy bóng người Tiêu Yến, bây giờ triều đình đại sự đều giao do Tiêu Lạc Vân xử trí, nàng có chút cuống lên.

"Mẫu Hoàng hạ chỉ, không cho bất cứ người nào quấy rối, ngươi muốn thỉnh an, thì ở ngoài cửa đi, Mẫu Hoàng đương nhiên nhìn thấy." Tiêu Lạc Vân không nhường bước chút nào, chỉ có một mình nàng biết Tiêu Yến không ở trong cung, nàng không dám hứa chắc nếu như việc này truyền đi còn có thể an bình như mấy ngày nay hay không.