Chương 63: Phòng tối

Lạc Tích

Đăng vào: 3 tháng trước

.

Giật giật thân thể, bình thường động tác dễ như chơi trở nên vô cùng gian nan, bụng đau đớn, thân thể nặng vô cùng. Sau khi say rượu có chút mê man, miễn cưỡng mở mắt ra, tất cả trở nên chợt gần chợt xa, mơ hồ không ngớt, một lúc lâu mới chuyển thành hình ảnh rõ ràng.

Bên trong âm u, ngọn đèn trên vách tường chiếu ra ánh sáng hơi yếu, sáng tối chập chờn. Bốn vách tường đều là đá tảng cứng rắn, chính giữa mọc ra một chậu than, trên tường mang theo hình cụ, có thể là thời gian quá xa, dính một chút đỏ sậm.

Xoa xoa vai có chút đau nhức, không thích loại âm u ẩm ướt này, muốn đứng dậy. Vừa mới hành động thì bị đau nhức phía sau ngừng lại.

"Hí."

Bạch Lạc Tích nhẫn nhịn đau đớn nỗ lực đứng dậy, ngắm nhìn bốn phía, cái phòng tối này nàng không thể quen thuộc hơn được, sáu năm trước từng ở nơi này vượt qua thời gian u ám nhất, ai cũng không nghĩ tới phía dưới tẩm cung Tiêu Yến lại là một phòng tối to lớn, bởi vì là vị trí bí ẩn, bình thường sẽ không có người ra vào.

"Có ai không?" Nàng đi tới cạnh cửa, nhẹ giọng dò hỏi, tuy trong lòng rõ ràng, nhưng nàng muốn thử vận may.

Chờ đợi chốc lát, cũng không có được đáp lại, Bạch Lạc Tích bất đắc dĩ ngồi ở cạnh cửa, nàng hiện tại rất khát nước, đầu óc cũng không rõ ràng, hôm qua.. Mơ hồ nhớ tới ra tiểu các, tiến vào hoàng cung, sau đó.. Hẳn là chọc giận Tiêu Yến đó.

Bạch Lạc Tích nhắm mắt suy tư, trong phòng tối yên tĩnh đáng sợ, ngoại trừ tiếng lửa than thiêu đốt cũng chỉ có hô hấp trầm trọng của chính mình, vết thương phía sau cũng không có xử lý qua, xem ra Tiêu Yến là cực kỳ tức giận rồi, chỉ là đau đớn của ngực để nàng không biết làm sao, nội thương rõ ràng đã tốt hơn rất nhiều, nhưng bây giờ rõ ràng càng thêm nghiêm trọng.

"Điện hạ?" Chờ thật lâu, cuối cùng nghe được âm thanh.

"Ừm." Bạch Lạc Tích hơi quay đầu lại.

"Mời ngài dùng bữa." Một cung nhân chưa từng gặp đem cơm canh theo trước cửa sổ nho nhỏ đưa vào.

"Được." Nàng đứng dậy đi gần phía trước.

Cung nhân thả xuống cơm canh quay người rời đi, cũng không có cho nàng cơ hội lên tiếng dò hỏi, tất cả dường như lại nhớ tới sáu năm trước, ở đây không có ai sẽ nói với nàng thêm một câu, chỉ là Bạch Lạc Tích bây giờ đã có thể thong dong đối mặt, tính toán thời gian một chút, hẳn là giữa trưa, không biết Tiêu Yến muốn khi nào thả nàng ra ngoài, chỉ có thể tận lực duy trì thể lực, cầm lấy mâm, nhìn một chút cơm nước bên trong, tùy ý ăn vài miếng liền bỏ xuống.

Quần áo mỏng manh ở trong hoàn cảnh âm u ẩm ướt cũng không thể chống lạnh, nàng lạnh đến có chút phát run, chỉ có thể ngồi ở bên cạnh chậu than sưởi ấm, chờ đợi Tiêu Yến.