Chương 62: Lửa giận (2)

Lạc Tích

Đăng vào: 3 tháng trước

.

"Vinh Thiển, đem roi lấy ra." Tiêu Yến thấy được ánh mắt bất mãn của Bạch Lạc Tích, quay về ngoài cửa ra lệnh.

"Chuyện này.. Hoàng thượng?" Vinh Thiển nhìn ra vẻ say rượu của Bạch Lạc Tích.

"Đi!" Tiêu Yến lạnh lùng nói.

Bạch Lạc Tích lảo đảo đứng dậy, một cước vừa rồi đá không nhẹ, bờ vai va vào trên cây cột mơ hồ phát đau.

"Hoàng thượng." Vinh Thiển đi mà quay lại, trong tay có thêm một cây roi ngắn.

"Đều ra ngoài." Tiêu Yến nhìn về phía Tiểu An quỳ ở một bên.

"Vâng." Tiểu An chỉ có thể đưa cho Bạch Lạc Tích một ánh mắt an ủi, hi vọng nàng đừng chọc giận Tiêu Yến nữa.

"Quỳ xuống." Tiêu Yến cầm roi ngắn trong tay, lạnh giọng ra lệnh.

"..."

Bạch Lạc Tích đứng tại chỗ không có động tác, lắc lắc đầu có chút mê man.

"Bốp."

Thấy Bạch Lạc Tích không có phản ứng, Tiêu Yến một roi mạnh mẽ đánh ở trên cánh tay.

"Hí." Bạch Lạc Tích trong nháy mắt che vết thương, nghiêng người tránh ra roi thứ hai liên tiếp mà đến.

"Làm càn!"

Tiêu Yến không nghĩ tới Bạch Lạc Tích sẽ né tránh, nghiêm nghị trách cứ.

"..."

Bạch Lạc Tích không hề trả lời, mà là xoa cánh tay lui về phía sau một bước. Động tác này không thể nghi ngờ càng thêm chọc giận Tiêu Yến, Bạch Lạc Tích hôm nay cực kỳ giống Bạch Hiên của năm đó, tính tình tùy ý say rượu, kiệt ngạo phóng đãng.

"Quỳ xuống!" Đi đôi với cười bạo, Tiêu Yến lại một roi hạ xuống.

"Ạch." Bạch Lạc Tích tựa hồ bị hai roi này đánh thanh tỉnh chút, quay về Tiêu Yến chậm rãi quỳ xuống.

"Bốp bốp bốp."

Thấy Bạch Lạc Tích quỳ xong, Tiêu Yến tiếp tục rơi roi

"Bốp bốp bốp bốp."

Tuy quỳ trên mặt đất, nhưng trong ánh mắt Bạch Lạc Tích tràn đầy không phục.

"Bốp bốp bốp."

Tiêu Yến bị loại ánh mắt này kích thích, Bạch Hiên của nhiều năm trước đứng dưới thành lầu, chính là dùng ánh mắt như thế nhìn cô.

"Bốp bốp bốp."

Tiêu Yến chìm đắm ở trong hồi ức, mạnh mẽ kéo xuống roi truyền vào nội lực.

"..."

Bạch Lạc Tích bị đau, thân thể không khỏi nghiêng về phía trước, hai tay chống lấy đất.

"Ngồi dậy."

Tiêu Yến dừng lại roi sắp hạ xuống trong tay.

"Phù phù.." Thở hổn hển, Bạch Lạc Tích chỉ cảm thấy trong dạ dày dời sông lấp biển, phía sau kịch liệt đau đớn, trong đầu vô số ảnh ảo hiện lên, càng ngày càng hỗn độn, thể lực to lớn tiêu hao làm nàng không có ở dưới cái nhìn chăm chăm của Tiêu Yến ngồi dậy, trái lại trực tiếp quỳ sấp ở trên đất ngọc thạch, trầm lắng ngủ đi.