Chương 22: Cãi nhau

Ba Mươi Sáu Kế Hưu Thê

Đăng vào: 4 tháng trước

.

Editor: nhatientri
Beta: Esley

Lục Kiến Chu đạp lên vai Thường Hoan leo qua tường, thấy tên nô bộc trung thành mệt đến đổ nhào, mà cảm động, "Khá lắm! Đại ân này không lời nào tạ ơn hết được, ta nhất định sẽ hảo hảo báo đáp ngươi!"
"Thiếu gia nên hảo hảo lấy lòng quận chúa, tiểu nhân đã ngàn lần vạn lần tạ ơn rồi!". Thường Hoan khóc không ra nước mắt, "Ngươi cũng đừng nhiều lời nữa, nhanh nhảy đi, ta đi vào bằng cửa trước!".
Lục Kiến Chu cười cười, ung dung thả người nhảy một cái ---nếu không phải đang giả trang thành Lục Kiến Dực, người ta đã sớm tiến vào rồi, làm sao mà lề mề kì kèo giống như bây giờ....Nhưng cuối cùng vẫn ngã chổng vó?
Lục Vọng cao tuổi rồi, thế nhưng vẫn có lúc buồn tè liên tiếp bất chấp thời điểm.
Hắn linh cảm mình sẽ không nhịn nổi để đến nhà xí, liền tránh thoát khỏi một đường chào hỏi "lão gia đã về" của bọn hạ nhân, tìm một chỗ hẻo lánh, tháo lỏng dây lưng quần, bắt đầu văn chương trôi chảy.
Dù sao cũng là một nhân vật có máu mặt, cho nên tầm mắt Lục Vọng khi làm loại chuyện mất mặt này tất nhiên cũng sẽ dài ra.
Vì thế khi cảm giác được có một cơn gió thổi làm cỏ động, liền lập tức vung tay lên, đánh Lục Kiến Chu đang từ trên tường bay xuống văng ra xa mười mét, "Yêu nghiệt phương nào?!"
Lục Kiến Chu nhìn thấy kẻ không để mình an toàn xuống đất chính là lão tử của mình đang kéo quần, trông có vẻ còn kinh hoảng hơn so với mình, giận mà không dám nói gì.
Lục Vọng nắm chặt thắt lưng, nghiêm túc nói, "Hỗn tiểu tử, đang yên đang lành sao không đi cửa chính, mà lại vào từ chỗ đó?"
Lục Kiến Chu phẫn nộ nói, "Ta đáp ứng Niệm Thi sẽ ở nhà làm bé ngoan chờ nàng, lần này lén lút chạy ra ngoài, sợ nàng phát hiện".
"Đứng lại!". Lục Vọng thấy nàng muốn đi, liền vội vã gọi lại.
Lục Kiến Chu đứng lại, chỉ thấy vẻ mặt của Lục Kiến Chu vẫn ngang bướng như trước, "Ngươi đường đường là nam nhi bảy thước, sao lại sợ lão bà đến thế? Nói ra không thấy mất mặt sao?"
Lục Kiến Chu không trả lời, khinh bỉ nhìn người cha bị "Vợ quản nghiêm" ở trước mặt--- Không phải là do nương vắng mặt thì cha mới dám càn rỡ như vậy a? Cha xứng đáng nói như vậy với ta sao?
Lục Vọng không nhìn thấy ánh mắt tra xét của nàng, ra vẻ rất có kinh nghiệm nói, "Các người kết hôn cùng lắm chỉ mới có mấy tháng, ngươi liền nhường nhịn nàng ở khắp nơi, sau đó... Cũng chẳng còn uy tín trong nhà nữa...."
Giọng nói kia rõ ràng là—Lão tử là người từng trải, đây là đang truyền thụ kinh nghiệm cho ngươi!
"Kiến Dực biết rồi...". Lục Kiến Dực khúm núm, "Nếu như cha không còn việc gì giao phó nữa, Kiến Dực xin trở về phòng".
"Ừ....". Lục Vọng ho khan vài tiếng, "Chuyện con vừa thấy, không nên tiết lộ ra ngoài, con người tất nhiên là sẽ có ba gấp mà...."
Lúc này Lục Kiến Chu mới nhíu mày nghi ngờ hỏi, "Ngọa tào*, chẳng lẽ cha vừa mới ở đây. . . . . . ?"
*ngạo tào: đây là một cách bộc lộ cảm xúc bất ngờ, bức xúc.... Gần giống từ "vãi" =w=
"Ngọa tào, con không nhìn thấy gì?". Lục Vọng bất ngờ, thật may mắn vì Lục Kiến Chu bị đạp bay, không nhìn thấy bất cứ thứ gì, bằng không tâm hồn nhỏ yếu của lão từ đây sẽ chìm trong bóng tối....
===========
Lục Kiến Chu ghi tạc mấy lời của Lục Vọng, vì lẽ đó nên khi thấy trên khuôn mặt Niên Niệm Thi viết lên chữ bất mãn, thì mặt không đỏ tim không đạp, ngẩng đầu ưỡng ngực đi vào.
Thường Hoan thấy nàng không hề có một chút thái độ nhận sai, đã sợ vãi tè rồi (đây không phải lời của mình, tác giả đó), mau mắn nhắc nhở, "Thiếu gia, ngươi nói là báo ân ta...."
Lục Kiến Chu hắng giọng một cái, mở miệng, "Niên Niệm Thi, ngươi nghe kỹ cho ta".
Niên Niệm Thi tò mò nhìn nàng, khiến nàng có chút ngượng ngùng nói, "Chuyện hôm nay không liên quan đến Thường Hoan, là do ta không yên lòng, mới ép hắn thả thả ra ngoài. Chồng làm vợ theo, ngươi phải tuân thủ nghiêm ngặt nữ tắc (chuẩn mực đạo đức của phụ nữ), không được vì ta mà trách phạt hắn".
"Niệm Thi đương nhiên là hiểu đạo lý ấy, chỉ là không hiểu tướng công không yên tâm ở chỗ nào, chẳng lẽ Niệm Thi thật sự giống cọp mẹ như vậy, chỉ trong vài canh giờ ngắn ngủi mà có thể dùng hai tay trói gà không chặt ăn tươi nuốt sống Lật Cơ cô nương sao?". Niên Niệm Thi cũng không vạch trần, chỉ có chút bất mãn nói, "Tướng công cũng nhìn thấy rồi đấy, Niệm Thi có cướp đi sợi tóc nào của Lật Cơ cô nương không?"
Niên Niệm Thi có lý lẽ bằng chứng, Lục Kiến Chu nhất thời không có cách nào để phản bác.
Thường Hoan thấy thế thì nhảy vào khuyên bảo, "Tất nhiên là thiếu gia tin tưởng quận chúa, trên đường trở với Thường Hoan đã nói nên một đi ra ngoài một mình để nói lời xin lỗi, quận chúa bớt giận, Lật Cơ cô nương nói sao vẫn chỉ là người ngoài, không nên vì chuyện này mà làm tổn hại đến hòa khí phu thê".
Lục Kiến Chu thấy thế cũng phụ họa theo, "Đúng đấy, ta đã nói ta và Lật Cơ không có gì, vậy mà ngươi còn gây khó dễ. Lật Cơ nói nàng không hiểu gì mà bị ngươi khiển trách, ta thấy nàng thật đáng thương, tại sao lại đi trách phạt người vô tội?"
Lúc này Thường Hoan chỉ có một ý muốn, đó là vá miệng chủ tử mình lại.
Nhưng giờ đây đã muộn, cho dù tính khí Niên Niệm Thi có tốt đến mấy cũng tức giận, "Lục Kiến Chu! Có phải người khác nói gì thì ngươi cũng tin, còn ta làm gì đều là cố tình gây sự!".
"Cũng không hoàn toàn như vậy....Nhưng mà chuyện hôm nay đúng là ngươi đã hơi quá đáng rồi....Lần sau ngươi phải theo ta đi xin lỗi Lật Cơ cô nương".Nhìn thấy Niên Niệm Thi tức giận, Lục Kiến Chu có chút sợ, nhưng suy đi nghĩ lại, cảm thấy nếu mình sợ thì đồng nghĩa với thua cuộc, nhưng lại ỷ vào thái độ nhượng bộ của nàng mà đưa ra mệnh lệnh hôi thối.
"Ngươi nằm mơ đi, ta thà chết cũng không nói xin lỗi với kẻ thứ ba kia!". Niên Niệm Thi đã giận không nhịn nổi.
Lần đầu Lục Kiến Chu thấy nàng tức giận kinh khủng đến như vậy, lần trước chuyện của Cận Khuynh Thấm, nàng còn có thể dễ nói chuyện..... Nhưng dù sao Thường Hoan cũng đang ở đây, không thể thua khí thế được, "Niên Niệm Thi, ngươi không thể không biết xấu hổ như vậy a! Nếu ngươi không đi, ta liền hưu ngươi!".
"Hưu thì hưu!". Niên Niệm Thu nuốt cục tức này vào bụng lâu như vậy, lần này đã đến cực hạn, "Ngươi cút ra ngoài cho ta!".
"Ngươi nói cái gì?!". Lục Kiến Chu nghĩ rằng mình đang nghe lầm.
"Thiếu gia, quận chúa bảo ngài cút ra ngoài!". Thường Hoan nói xong liền mang Lục Kiến Chu đang không tin vào lỗ tai mình lôi ra ngoài...
Lục Kiến Chu giãy giụa nổi giận đá cửa phòng, nhưng cánh cửa đã đóng lại ngay lập tức, nàng cả giận nói, "Niên Niệm Thi, ngươi nhớ kỹ cho ta!!".
Thường Hoan thở dài một hơi, nếu không phải e ngại thân phận chủ tớ, thật muốn tát nàng một cái, "Để ta xem, đây chính là đáng đời ngươi...."
"Được lắm, ngươi cũng muốn đi theo ác nữ kia!". Lục Kiến Chu nghe thấy được lời này, giận cá chém thớt, "Ngươi đi theo Niên Niệm Thi đi, không cần phải tìm ta nữa!".
"Tiểu nhân không dám...". Thường Hoan thấy Lục Kiến Chu thực sự tức giận, lấy lòng nói, "Cũng do tiểu nhân sốt ruột muốn bảo vệ chủ tử, Lật Cơ kia lại không biết chú ý giữ gìn, táy máy tay chân, vừa nhìn đã biết không có tâm địa tốt..."
"Theo ta thấy thì các ngươi dùng ánh mắt thế tục để nhìn người ta, không phải chỉ có xuất thân của Lật Cơ là đê tiện thôi sao? Chỗ nào cho thấy nàng không phải cô nương tốt?", Lục Kiến Chu căn bản là nghe không lọt tai, "Ta thật sự đã nhìn lầm các người! Người nào cũng như người nấy!".
Thường Hoan biết có nói Lục Kiến Chu cũng sẽ không hiểu, chỉ biết câm nín chịu giáo huấn.
==========
Lần này Niên Niệm Thi thật sự tức giận, đến tối cũng không có một chút ý tứ mở cửa.
Lục Kiến Chu chỉ đành đến thư phòng ngủ, ngày thứ hai lại bị hoàng hậu triệu vào cung, mấy ngày sau cũng không về nhà.
Trùng hợp đến tết Trùng Cửu*, hoàng đế chiêu đãi quần thần, Lục Kiến Chu vốn đã đến thời gian nghỉ ngơi, nghĩ đến trở về nhà có thể sẽ đối mặt với Niên Niệm Thi đang tức giận, có chút ủ rũ, vì thế đáp ứng lời mời của hoàng hậu, cùng ngồi một bàn với đám hoàng thân quốc thích.

(* tết Trùng Cửu: theo phong tục của người Trung Quốc là vào ngày 9 tháng 9 theo Âm lịch hàng năm.)
Niên Niệm Thi là quận chúa, tất nhiên cũng sẽ được mời.
Mặc dù Lục Kiến Chu đang giận nàng, nhưng vẫn nhịn không được mà nhìn nàng.
Niên Niệm Thi, không phải ngươi nói rất yêu thích ta sao?
Thấy nàng ngồi cùng với một ít công chúa quý phi ở một cái bàn tinh xảo, thản nhiên ăn uống, hoàn toàn không để ý đến mình.
Dù sao cũng đã không gặp lâu như vậy, ngươi cũng nên nhìn ta một chút a!
Lục Kiến Chu nhất thời cảm thấy rất thất bại, uống nhiều rượu hơn.
Niên Diệp đang ngồi ở bên cạnh nàng đột nhiên chắp tay nói với hoàng đế, "Hoàng thượng có còn nhớ Lật Cơ cô nương ở Hoa Đô lâu? Hôm nay hiếm khi có thể nhìn thấy trăng rằm, Lật Cơ nghe nói hoàng thượng mở yến tiệc, nên muốn tiến cung diễn một ít vũ đạo góp vui. Niên Diệp đã xem qua, cảm thấy rất tốt, muốn dâng lên cho hoàng thượng thưởng thức".
"Lật Cơ cô nương hảo....". Hoàng thường tựa hồ rất có hứng thú, thế nhưng nếu lời này được nói ra từ miệng hắn, nói sao cũng cảm thấy không giống là khen cô nương người ta tốt...
Lục Kiến Chu đang nghĩ về Niên Niệm Thi, vì thế Lật Cơ khiêu vũ cái gì cũng không có hứng thú ngồi xem, không nghĩ tới sau khi Lật Cơ múa xong, hoàng thượng dựa theo thông lệ, tùy tiện hỏi một người, mà nàng lại là người được trúng thưởng, "Kiến Dực cảm thấy Lật Cơ thế nào?"
Lục Kiến Chu hoảng hốt, tuy rằng nghe không rõ ràng, thế nhưng phỏng chừng là muốn nàng đánh giá điệu múa, vì thế hàm hồ làm bộ ra dáng hiểu lắm, "Lật Cơ cô nương làm rất tốt, vi thần rất thích".
"Ha ha ha ha ha". Hoàng thượng bỗng nhiên cười to, hấp dẫn ánh mắt mọi người, "Nếu ái khanh yêu thích, trẫm già rồi, sẽ không hoành đao đoạt ái* đâu, Niên Diệp tặng Lật Cơ cô nương cho trẫm, trẫm liền làm người tốt, ban cho ngươi!".
(*cầm ngang đao đoạt ái tình – đại loại là chỉ người thứ 3 vô duyên nhảy vào công nhiên cướp đoạt ái tình của người khác)
Đây là ý gì?
Cả người Lục Kiến Chu giống như tan rã.
"Làm sao vậy? Ái khanh sướng đến phát rồ rồi?". Hoàng thượng dáng vẻ dung tục nói nhỏ, "Trẫm đã nghe nói chuyện của ngươi và Lật Cơ, trẫm còn không hiểu ngươi sao? Nam nhân mà.....Bị vướng quận chúa nên không tiện nói, bây giờ trẫm đành đóng vai kẻ xấu, không cần phải cảm tạ, ngươi nợ trẫm một ân tình, sau đó hảo hảo vì trẫm làm việc".
Ta cảm ơn ngươi a.... Ngươi dò la cái gì thì cũng không nên tứ hôn chứ?
Một Niên Niệm Thi đã đủ phiền toái, hiện tại ngươi còn tiếp tục ban thưởng Lật Cơ để lão nương thêm phiền!
Nhưng mà Lục Kiến Chu, chỉ có thể cười đến mức còn khó coi hơn so với khóc, cơ hồ là cố gắng nói ra từng chữ từng chữ một, "Tạ ~~ chủ ~~ long ~~ ân ~~ "
Đôi Lời: lần này, Kiến Chu chỉ có 1 chữ ''chết'' =))