Chương 13: Hồng Bào

Ba Mươi Sáu Kế Hưu Thê

Đăng vào: 4 tháng trước

.

Editor: Esley

Đến Nghiêu vương phủ đệ, Cẩm Y thật vất vả mới đánh thức được Lục Kiến Chu, còn Niên Niệm Thi đã xuống xe từ lâu.
''Tại sao nàng lại không gọi ta dậy?'' Lục Kiến Chu dụi dôi mắt lấm lem buồn ngủ, có chút tức giận.
Rõ ràng là nàng muốn mình tới, vậy mà đạo đãi khách cơ bản cũng không biết.
Cẩm Y tức giận nói, ''Quận mã gia mà ngủ, thì cũng chỉ có sét đánh mới đánh thức nổi.''
Câu nói này thật sự không thể phản bác, Lục Kiến Chu đành phải ai oán xuống xe đi theo Cẩm Y, đi đến thất loan bát quải trong phủ đệ tìm Niên Niệm Thi.
Nghiêu vương phủ là do Tiên Hoàng năm xưa ngự tứ cho đệ đệ Nghiêu vương người sủng ái nhất, bên trong có rất nhiều trân cầm bảo vật, so với phủ tướng quân thật sự là lớn hơn n lần, nếu so sánh với hoàng cung thì e là chỉ thua vài phần.
Trên đường đi Lục Kiến Chu tựa như là nhà quê mới lên thành phố, cái gì cũng đều cảm thấy hiếm lạ mỹ diệu, hỏi lung tung này kia, trong lòng tự mình ước lượng, Niên Niệm Thi kia nếu không phải muốn gả vào phủ tướng quân, lấy thân phận của nàng tùy tiện tìm một tiểu bạch kiểm ở rể chẳng phải là tốt hơn sao? Đi theo tên nghèo kiết hủ lậu* thật đúng là ủy khuất.
*nghèo kiết hủ lậu: đã nghèo còn cổ hủ
Nghĩ tới đây, lại ''aizzz'' thở dài một hơi.
Cẩm Y cũng không thèm ngó tới Quận mã gia đáng ghét này, hiện tại hắn mới đi vài bước đã ở phía sau trách trách hô hô than thở, càng nghĩ càng tức, lập tức mắng, ''Quận mã gia, người yếu đuối nhiều bệnh, đi vào Nghiêu vương phủ lớn như vậy, thực sự quá miễn cưỡng.''
Lục Kiến Chu không nghe ra sự châm chọc trong lời nói của nàng, có chút ưu thương trả lời, ''Cũng không phải miễn cưỡng gì, chỉ là thăm viếng, sao lại phải đi vào buổi sáng?''
Mình còn không được ngủ ngon giấc ....
'' Đây là quy củ tổ tiên định ra, Cẩm Y cũng không biết!'' Cẩm Y ái lý bất lý* đáp, gia tăng cước bộ, kéo dài khoảng cách với Lục Kiến Chu hơn.
* ái lý bất lý: không niềm nở.
''Aizzz!'' Lục Kiến Chu lại thở dài một hơi.
=========================
'' Tiểu thư đi thay quần áo, từ sáng lão gia đã tiến cung còn chưa trở về, mời cô gia chờ một chút.''
Đường đi vòng vèo xem như chấm dứt, nhưng mới vừa vào phòng khách, một lão quản gia lại kêu Lục Kiến Chu tiếp tục chờ.
Lục Kiến Chu đành phải tìm một chỗ ngồi xuống, buồn bực ngán ngẩm mà thưởng thức tủ trưng bày đồ cổ gần đó.
Vẫn là rất nhàm chán...
Sau đó lại tranh chữ treo trên tường...
Hoàn toàn xem không hiểu....
Cuối cùng, không có gì làm đành vô ý liếc nhìn bộ dáng của mình in trong chén trà trong tay, nhíu mày hỏi Cẩm Y đang đứng bên cạnh, xác nhận thêm lần nữa, ''Ta ăn mặc như thế này, thật không khó coi sao?''
Nàng càng cường điệu đóa hoa cúc lớn kia, cực hoài nghi độ thẩm mỹ của Niên Niệm Thi.
Cẩm Y chẳng buồn nói chuyện với nàng dù chỉ một câu.
''Aizzz!''
Không bao lâu sau, một vị nam tử bảy tám phần giống Niên Niệm Thi từ tốn bước ra từ chính phòng, chắp tay cười nói, ''Lục huynh quý an, đã ba năm không gặp? Nghe nói huynh trở về, Niên Từ vẫn luôn nhớ mong, chỉ là không thể cùng huynh hàn thuyên chuyện xưa, hôm nay có thể gặp thật là may mắn.''
Người tự giới thiệu, Lục Kiến Chu cũng biết, chính là hảo bằng hữu của ca ca.
Nàng nhớ chưa từng gặp qua Niên Từ, bất quá ca ca vẫn thường nhắc đến hắn.
Niên Từ là trưởng tử, cũng là một người rất ái mộ Lục Kiến Chu.
Nghe nói Lục Kiến Chu khi còn bé thường đi Nghiêu vương phủ du ngoạn, năm Niên Từ mười ba tuổi đã được một lần diện kiến, sau đó liền nhớ mãi không quên.
Nhắc tới chuyện này, Lục Kiến Chu lại muốn nôn, Niên Từ lớn hơn nàng mười tuổi, vậy lúc hắn thích nàng, nàng chỉ mới ba tuổi, đây rõ ràng là đam mê luyến đồng đến phát rồ!
Nhưng thấy Niên Từ có mấy phần tương tự Niên Niệm Thi, cũng có chút nho nhã lễ độ, Lục Kiến Chu cũng không nổi giận ra mặt, ngược lại rất thân cận, ''Đều là người nhà, cũng đừng gọi Lục huynh Lục huynh, khách khí như vậy, gọi ta là Kiến Dực đi.''
'' Ha ha ha ha ha, hảo, Kiến Dực, mà không ta vẫn luôn gọi theo thường lệ sao?'' Niên Từ cũng có chút vui lòng, ''À, Kiến Dực sao ngươi lại mặc bộ y phục mẫu đơn hướng phượng này?''
'' Ha ha ha ha ha, gọi như vậy thân thiết hơn chứ! Đại cữu tử*!'' Lục Kiến Chu cũng phụ họa cười nói theo, bất quá khi nghe giọng hắn kỳ quái khi nói về bộ xiêm y này, thì lại không vui .... Bộ y phục này, quả nhiên rất kỳ quái a?
* Đại cữu tử: anh vợ
''Bộ y phục này mà cũng có tên sao? Đại cữu tử cũng cảm thấy rất khó coi đúng không?'' Lục Kiến Chu hậm hực nói, hận không thể đổi liền tại chỗ.
'' Kiến Dực cớ gì lại nói vậy! Ngươi ngày thường tuấn dật phi phàm, đương nhiên mặc gì cũng tiêu sái, Niên Từ kinh ngạc cũng bất quá là bởi vì bộ y phục này được xem là vậy trừ tà luôn theo Niệm Thi từ nhỏ, chẳng biết tại sao nàng lại đưa cho ngươi. Chẳng lẽ gần đây có cái gì không thuận thuận?'' Niên Từ giải thích.
Lục Kiến Chu được khen, tâm tình rất tốt, cũng không nghĩ tới bộ y phục này lại có lai lịch lớn như vậy.
Bất quá...
'' Trừ tà?''
Niên Từ gật đầu, '' Ngươi ít tiếp xúc với Niệm Thi nên không biết, bộ y phục này là do vương gia tận lực triệu tập các cao thủ thêu thùa, cùng cổ thuật ở biên cương, ngâm qua nhiều loại thảo dược mà thành, nghe đồn có công hiệu hàng yêu trừ ma. Ngươi cũng biết từ khi còn nhỏ Niệm Thi đã mất mẫu thân, tính cách có chút tự bế*, vương gia mời đông đảo pháp sư, đường tăng, cũng đuổi đi không được hết lệ khí** quay chung quanh nàng. Cũng may mắn được bộ Hồng Bào này hộ thể, mới có thể giữ được tính mạng.''
* Tự bế: tự kỷ
** lệ khí: Có thể hiểu là sự u ám, ác độc. Gần giống như âm khí.
Lục Kiến Chu cũng từng nghe nói về mẫu thân của Niên Niệm Thi, lúc ấy chỉ cảm thấy rất thê thảm, không có suy nghĩ gì khác, hiện tại nhắc đến, mới biết được chuyện này đối với nàng mà nói là đả kích lớn cỡ nào, không khỏi có chút đồng tình, ''Nói như vậy bộ y phục này thật sự rất trân quý, vậy mà Niên Niệm Thi lại cho ta, làm hư thì phải làm sao. Đại cữu tử, ngươi nhanh cầm bộ y phục này hộ ta, nếu làm mất bảo khí sẽ không hay.''
Niên Từ lại khoát tay nói, '' Muội phu, ngươi không cần hoảng hốt, tính cách Niệm Thi xác thực có chút quái dị, thế nhưng từ năm mười tuổi, nàng đã thoát khỏi bóng tối, hiện tại cũng không dùng kiện y phục này che chở nữa.''
Lục Kiến Chu lại càng cảm thấy kỳ quái hơn, '' Không phải rất nghiêm trọng sao? Nói thoát liền thoát?''
Vừa nói như vậy, ánh mắt Niên Từ cũng bắt đầu có chút mông lung, '' Ta cũng là về sau mới biết được, là nhờ Kiến Chu cứ dăm hai ba ngày lại đến phủ, tỉ mỉ bồi bạn bên cạnh, mới khiến Niệm Thi bớt vẻ lo lắng, không vì chuyện xưa mà hãm sâu trong khốn cục. Đáng tiếc năm Kiến Chu xảy ra chuyện, hoàn toàn quên Niệm Thi, về sau lại vô ý chết nơi sa trường, bây giờ nghĩ lại, đây đều là mệnh...''
Lục Kiến Chu giật mình.
Năm mười tuổi nàng từng một lần rớt từ trên cây xuống, tình huống lúc đó khá nghiêm trọng, khiến nàng quên mất bảy tám phần ký ức, những chuyện xảy ra trước năm mười tuổi điều quên sạch, không nghĩ tới đã có chuyện như vậy xảy ra.
Nói như vậy, kỳ thật Niên Niệm Thi đã sớm biết nàng?
Hoặc là nói... Hai người kỳ thật đã từng rất thân với nhau?
Lục Kiến Chu còn muốn hỏi tiếp, đã lại nghe thấy hai tiếng tằng hắng bất mãn, Niên Niệm Thi thay xong y phục bước ra, nhìn Lục Kiến Chu cùng Niên Từ trò chuyện rất ăn ý, khó tránh khỏi bất mãn, '' Quận mã gia một đời người phong lưu, thật đúng là nam nữ đều ăn sạch.''
Lục Kiến Chu biết nàng còn đang tức giận, thế nhưng cũng không thể oan uổng người ta, ''Cho dù là ăn cơm, ta cũng đều chọn món...''
Niên Từ vô tội bị trúng đạn cười khan hai tiếng, '' Niệm Thi, ngươi thật sự là càng ngày càng hư, không còn ngoan ngoãn nữa, ha ha ha ha ha ha, biết rõ vi huynh trong lòng chỉ có vị Lục gia đại tiểu thư đã 'Cưỡi hạc đi tây phương*' kia, sao có thể yêu thích nam tử..''
*cưỡi hạc đi tây phương: ý nói người đã chết
Niên Niệm Thi vô ý liếc mắt nhìn '' Cưỡi hạc đi tây phương'' Lục Kiến Chu, thấy nàng cũng không quá mức xúc động, phiền muộn nói, '' A mã đã về chưa? Muội cùng tướng công còn có ít lời muốn nói, ca ca nếu huynh không có gì làm, chi bằng giúp muội thông tri các huynh đệ tỷ muội khác ra đây hàn thuyên một chút đi.''
Niên Từ biết đây là muốn đẩy hắn đi, đành phải thức thời lui xuống.
''Ta...'' Lục Kiến Chu cũng có rất nhiều lời muốn nói, thế nhưng Niên Niệm Thi cũng không để ý gì tới nàng, bước ra khỏi đại môn.
''Này...'' Lục Kiến Chu bảo nàng, nàng không để ý tới, đành phải bước nhanh theo, bắt lấy tay của nàng.
Niên Niệm Thi bất động.
Lục Kiến Chu có chút xấu hổ, muốn buông ra, lại bị Niên Niệm Thi nắm chặt tay lại, cưỡng ép kéo nàng một mạch ra ngoài...
Đến một chỗ hẻo lánh không người mới chịu dừng lại, Lục Kiến Chu suýt chút thì đụng phải Niên Niệm Thi khi nàng đột ngột dừng lại, tay thuận thế ôm lấy nàng mượn lực thăng bằng cơ thể lại.
Lục Kiến Chu miễn cưỡng đứng vững, còn cả khuôn mặt Niên Niệm Thi đã đỏ bừng giẫy ra khỏi lòng nàng.
Hai người đứng trên một vách đá gần một đầm nước, dựa vào bức tường trước mặt trồng một gốc đại thụ che trời, tạo bóng che khuất ánh dương quang chói chang, cũng có chút mát mẻ.
Trầm mặc một hồi, bỗng một tiếng ''Meo~~~~!'' kéo dài, một con mèo hoang từ bụi cỏ dại rậm rạp từ dưới chân tường chui ra, trông thấy có người, bị dọa đến kêu to khi vừa chui ra ngoài.
Lục Kiến Chu cảm thấy thú vị, liền vượt qua mấy hỏm đá bước đến, mới phát hiện dưới chân tường của đình viện cao chót vót là một lỗ hỏng lớn gần đủ vừa cho một người trưởng thành chui qua.
Đây là Nghiêu vương phủ đệ canh giữ nghiêm ngặt, mà lại để hở một lỗ hỏng lớn như vậy không ai thèm tu bổ, đúng là kỳ quái.
Cho nên Lục Kiến Chu mới tiện bề trêu ghẹo nói, ''Vô lương dạ miêu* thành tinh, bạo gan chui vào hang cẩu đại gia, mà lại sợ người sống như ta? Xem ra bộ y phục này dùng để tránh tà rất có công hiệu!''
*dạ miêu: mèo đen
Nghe nàng ví lỗ hỏng như là lỗ chó, Niên Niệm Thi cũng không nhịn được bật cười, '' Ngươi thật không nhớ rõ nơi này mới có thể nói như vậy?''
Lục Kiến Chu quả thật không nhớ rõ, Niên Niệm Thi cũng không tiếp tục cười, tiến đến gần nàng, chỉ một phần bị nhô ra trên thân cây đại thụ, '' Cái này cũng không nhớ rõ?''
Lục Kiến Chu nhìn theo tay nàng, trên cành cây khắc vài chữ, dấu vết này tựa như được dùng đao nhọn khắc lên, nét nào nét nấy ngổn ngang lộn xộn, niên đại xa xưa lờ mờ có thể nhìn thấy bên trên viết, ''Chấp tử chi thủ dữ tử giai lão vĩnh kết đồng tâm bất ly bất khí*.''
*Nắm lấy tay người đến bạc đầu, mãi mãi một lòng, không rời không bỏ.
Bên dưới khác một chữ Lục cùng một chữ Niên.
Chắc là Lục Kiến Dực cùng Niên Niệm Thi đã từng tự định chung thân, hứa hẹn với nhau tại đây.
Nghĩ tới đây, Lục Kiến Chu lại rất khó chịu, '' Không nhớ rõ. Không chừng chỉ là hài tử nói đùa với nhau, cũng không thể xem là thật.''
''Ngươi thật không nhớ... Đây là năm mười tuổi, khi ngươi gặp ta đã nhất định một mực muốn khắc lên.'' đáy mắt Niên Niệm Thi giấu không được nỗi mất mác, ''Nhưng mà... Ngươi đối với ta như thế, làm sao còn có thể nhớ kỹ.''
Năm mười tuổi, Lục Kiến Dực chỉ gặp qua Niên Niệm Thi một lần.
Từ đó thường xuyên nhắc về nàng.
Không ngờ lại có những việc Kiến Chu không biết.
Chẳng tránh mà...
Lục Kiến Chu chua xót trong lòng, Niên Niệm Thi còn muốn hỏi tiếp, đã có hạ nhân đến truyền lời, nói Nghiêu vương gia đã về, mời quận chúa cùng Quận mã gia quay về dùng bữa.