Chương 76: Nhà ma và này nọ

Baba 17 Tuổi

Đăng vào: 4 tháng trước

.





Đệ thất thập lục chương: Nhà ma và này nọ




Sau trò con lắc Tô Mộc Nhiễm bày tỏ mình không còn sức lực nữa. Thỉnh thoảng chơi vài trò với Lạc Lạc, cuối cùng cũng đến lúc leo lên đỉnh núi. Có lẽ do chơi quá lâu Lạc Lạc có hơi mệt, sau khi chơi tàu lượn lại leo lên một đoạn cầu thang để đến trò đu quay thì có vẻ vô cùng cố sức.


Chu Nguyên ở phía sau lưng, nhìn con bé giống như không muốn chịu thua, lắc lư cơ thể nhỏ hây yô leo lên từng bậc thang, nhoẻn miệng cười cười. Từ phía sau đưa tay khều nó, để con bé quay mặt lại, sau đó ngồi xổm xuống trước người, nói có thâm ý, "Lát nữa xuống núi em phải tự đi nha."


Ý này chính là bây giờ muốn cõng nó. Đi mệt thở hồng hộc đương nhiên không thể đáp ứng, lập tức nhào cả người đến, nằm lên lưng Chu Nguyên, bị nó đụng một cái Chu Nguyên có hơi lung lay, sau đó đem hai tay ra sau lưng, nâng cơ thể con bé, chậm rãi đứng dậy, "Bắt được rồi, chị đi đó."


"Dạ." Đứa trẻ trên lưng gắt gao nắm áo nàng, ghé mặt lên lưng hưng phấn nhìn con đường phía trước, "Này này này, nắm vai đừng nắm áo, thả lỏng chút, chị sắp thở không nổi rồi." Áo bị kéo siết vào cổ, khiến Chu Nguyên cảm thấy có chút khó chịu.


"À."


Đứa trỏ nho nhỏ thả tay ra, ngoan ngoãn ghé vào lưng nàng. Người cõng nó từng bước từng bước leo lên bậc thang, mỗi một bước đều ổn định như vậy. Tô Mộc Nhiễm đi theo phía sau, nhìn bóng lưng hai người một lớn một nhỏ, càng đi càng xa trên bậc thang dài, đột nhiên cảm thấy hai đứa trẻ này khi ở cùng nhau lúc nào cũng ấm áp như vậy, ở trước mặt Lạc Lạc, Chu Nguyên luôn là một người lớn. . . nhìn Lạc Lạc nằm trên lưng Chu Nguyên cao ngoài 2 mét, Tô Mộc Nhiễm nghĩ như vậy.


Đi đi đi, Chu Nguyên cảm thấy người phía sau có hơi là lạ, quay đầu lại nhìn phát hiện Tô Mộc Nhiễm đã lạc lại ở sau khá xa, nàng nhìn Tô Mộc Nhiễm đứng trên bậc thang nhìn về phía mình thì hỏi, "Sao vậy? Cô mệt hả?" Mới vừa rồi chơi trò chơi Tô Mộc Nhiễm đã có dấu hiệu mệt mỏi, lại leo lên bậc thang dài như vậy, chắc là đã hết sức rồi.


Đứa trẻ nho nhỏ ghé trên lưng nàng vung vung cánh tay, lớn tiếng nói về phía Tô Mộc Nhiễm, "Mẹ nhanh một chút."


Hê, em gan to thật đấy, vừa nãy ai leo một bậc thang đã lảo đảo, vừa được giải phóng đã đắc ý vênh váo như vậy. Chu Nguyên đưa tay vỗ lên mông con bé, giương mắt nhìn về phía Tô Mộc Nhiễm, "Cố gắng thêm một chút lên trên đó rồi tìm chỗ nghỉ ngơi, bây giờ thì cô cố chịu, nhanh một chút đuổi kịp nha."


Tô Mộc Nhiễm ngẩng đầu, nhìn đôi mắt Chu Nguyên cúi xuống nhìn mình, nhoẻn khóe môi, lên tiếng, "Được." Độ cung của khóe môi nàng quá mức dịu dàng, dịu dàng đến Chu Nguyên giật mình, con tim giống như gặp phải xuân thủy tháng hai, hòa làm một hồ. . .


Tô Mộc Nhiễm như vậy, đẹp đến trong thoáng chốc tim mất đi nhịp đập.


Sau khi leo lên núi nghỉ ngơi hơn một tiếng, hai người lớn mới đưa Lạc Lạc đến đu quay. Vì ưu thế địa lý, đu quay được xây dựng rất cao, vì vậy lúc lên đến giữa không trung thì có thể nhìn bao quát toàn cảnh. Lạc Lạc nho nhỏ ghé thanh bảo hộ, xuyên qua tấm thủy tinh nhìn xuống phong cảnh phía dưới, miệng nhỏ hiếm khi mở to, không ngừng ngạc nhiên hô.


"Wa, đẹp quá." Nó nhìn phương xa, trong ánh mắt phiếm lên tia sáng.


Chu Nguyên ở sau lưng, nhìn về phía nó ánh mắt nhu hòa, "Đẹp hả? Lần sau đưa em đến chỗ càng đẹp hơn được không?"


"Ế, thật ạ?" Đứa trẻ nắm lấy tay vịn, quay đầu nhìn về phía Chu Nguyên. Ánh mắt tràn đầy chờ mong như vậy làm sao đành lòng cự tuyệt, Chu Nguyên gật đầu, trịnh trọng nói, "Ừm, thật. Chỉ cần Lạc Lạc lớn thêm một chút nữa, cao hơn một chút nữa, chị sẽ đưa em đến chỗ còn đẹp hơn, cho em xem phong cảnh đẹp nhất."


"Nguyên Đại thật cừ!" Lạc Lạc nhào tới, ôm lấy chân Chu Nguyên, hôn mạnh một cái, "Vậy mẹ cũng đi cùng chúng ta đúng không?" Giống như lần này, ba người cùng nhau đi chơi, rất vui vẻ. Lạc Lạc tựa vào người Chu Nguyên, nhìn Tô Mộc Nhiễm, vẻ mặt lo lắng. Mẹ bận rộn nhiều việc, không biết có thời gian rảnh rỗi đi chơi với nó và Nguyên Đại hay không. . . nhưng mà, người ta thật sự rất muốn cả ba người cùng nhau đi chơi.


Ánh mắt của Lạc Lạc sáng như một con thú nhỏ mới sinh, vừa vô tội vừa lo lắng bất an, Tô Mộc Nhiễm nhìn qua thì không có cách nào cự tuyệt, nàng gật đầu cười đáp, "Sẽ a, chỉ cần Lạc Lạc ở đó, mẹ sẽ ở đó."


Chỉ một câu nói đơn giản như vậy, đã đủ cho đứa trẻ này càng thêm mừng rỡ, cười càng thêm vui vẻ. Chu Nguyên đầy cưng chiều nhìn gương mặt của Lạc Lạc, nàng đưa tay sờ lên mái tóc mềm mại của con bé, nhẹ giọng hứa, "Chỉ cần Lạc Lạc ngoan, chị và mẹ vẫn sẽ ở đây. Đến lúc đó em muốn đi đâu chơi, chị và mẹ đều đưa em đi."


Nàng nói rất tùy ý, đúng lúc người phụ nên bên cạnh lại cố ý nghe những lời này vào tai. Tô Mộc Nhiễm ngẩng đầu, có chút đăm chiêu nhìn sườn mặt Chu Nguyên. Nhưng mà khi nàng còn đang nghĩ ngợi, Chu Nguyên ở bên kia đã mở miệng nói, "Làm bé ngoan sẽ không kén ăn, sáng hôm nay tại sao không ăn cà rốt."


"Ừm. . ."


"Hửm?" Chu Nguyên trừng mắt, vẻ mặt nghiêm túc nhìn đứa trẻ nho nhỏ. Nàng phát hiện ra Lạc Lạc lúc ở bên nàng không có kén ăn, nhưng mà từ khi về đây, ỷ được ông bà ngoại cưng chiều thật đúng là sinh hư. Quả nhiên, không đứa trẻ nào mãi mãi ngoan, ở trước mặt nàng thì giả bộ nghe lời, nên nói là nó thông minh hay là quá mức giảo hoạt a. . .


"Sau này con sẽ ăn." Đứa trẻ nho nhỏ lúng túng cúi đầu, chột dạ nói. Hu hu hu, Nguyên Đại dữ quá, hôm nay nó lấy cà rốt cho bà ngoại ăn chứ bộ, sao lại dữ với nó như vậy?!


"Ớt chuông thì?" Chu Nguyên không có dự định buông tha nó, trước đó phải bắt bí con bé một chút, khỏi mắc công sau khi con bé nghỉ đông trở về sẽ biến thành Đường Văn Nhuận vô pháp vô thiên thứ hai. Nếu trong nhà Nhuận Nhuận không có hai người quá cưng chiều con bé thì tỷ tỷ nàng không cần ném con bé về nhà ngoại rồi an tâm đi du lịch.


". . . sẽ ăn." Lạc Lạc mếu máo, không tình nguyện trả lời.


Chu Nguyên nói cái gì nó ngoan ngoãn trả lời cái đó, khác xa so với bộ dáng trước đây Tô Mộc Nhiễm dạy bảo chỉ biết gật đầu đáp ứng. Ngồi trên vòng đu quay cao chọc trời, Tô Mộc Nhiễm nhìn hai người tương tác, bỗng nhiên cảm thấy Lạc Lạc mới là con của Chu Nguyên a. . . dù là mẹ ruột như nàng, cũng không thấy con bé nghe lời như vậy. . .


Đây là, hiệu ứng thần tượng? Tô Mộc Nhiễm nhoẻn môi, nhìn hai người kia bất đắc dĩ lắc đầu.


Từ trên đu quay đi xuống, sau đó là nhà ma. Không biết có phải vì hiếu kỳ quá mức hay không, đối mặt với cửa vào như một họng đầy máu kia, Lạc Lạc không có chút sợ hãi nào, trái lại còn như bị chích máu gà* vô cùng hưng phấn. Thế nhưng phía Tô Mộc Nhiễm thì không giống vậy, còn chưa vào thì sắc mặt đã bắt đầu không tốt, nhưng mà con gái ở đó, lại không thể rũ bỏ hăng hái của nó, vì vậy vẫn kiên trì đi vào.
*Người xưa có trò này, chích vào sẽ bị tăng động, phấn khởi, không khoa học đâu nha


Khu vui chơi trẻ con thời nay, tại sao càng ngày khẩu vị càng nặng vậy! Đang nghĩ như vậy nàng đã bị Chu Nguyên dắt vào. Chu Nguyên vốn thấy sắc mặt nàng không tốt thì đề nghị nàng ở ngoài chờ hai người ra, nhưng mà Tô Mộc Nhiễm thật sự quá cứng đầu, khuyên thế nào cũng đòi đi theo. Ma ma ma, Chu Nguyên ngoại trừ dắt người vào thì còn có thể làm gì bây giờ.


Nhà ma Chu Nguyên không hay đến lắm, thế nhưng nơi này mới xây dựng, nhà ma cũng rất thật, vừa vào một cảm giác u ám nặng nề liền phả đến mặt, luồng khí khiến sống lưng Chu Nguyên ớn lạnh, sau đó nàng liền nhận thấy cánh tay phải của mình rất nhanh bị người khác bám chặt lấy.


Càng đi sâu vào trong, âm thanh càng rùng rợn, ngọn đèn mờ ảo, mồ, xương khô, quần áo bết máu. . . rất nhiều thứ kinh khủng khắp ở hai bên đường, Chu Nguyên chỉ cảm thấy sống lưng mình càng ngày càng lạnh, cánh tay phải bị siết càng ngày càng đau, đứa trẻ bên cạnh lại bất ngờ gan dạ, nắm tay Chu Nguyên ngoan ngoãn đi trước, vừa nhìn cách bố trí bên đường vừa hiếu kỳ hỏi.


Chắc là phải cám ơn Dung Thanh thường hay xem phim kinh dị ở nhà, tâm lý của hai đứa con nít đã được nàng rèn đúc cứng cỏi vô cùng.


"Ý, Nguyên Đại, phía trước có một người mặc áo trắng tóc và lưỡi thật dài kìa." Lạc Lạc chỉ tay về phía trước nói, "Oa, cô ấy tới kìa." Lúc nó nói lời này, những người xung quanh bắt đầu liên tiếp hét lên. Khiến toàn bộ bầu không khí càng thêm kinh dị. . .


Tay phải bị siết chặt lấy, Chu Nguyên nhạy cảm phát hiện người bên cạnh mình đã bắt đầu run rẩy, lúc người ta sợ hãi luôn muốn nắm lấy gì đó ấm áp đáng tin cậy, càng đáng sợ Tô Mộc Nhiễm siết lấy Chu Nguyên càng chặt, nhận thấy được điều này, Chu Nguyên vốn cũng sợ đột nhiên lại bình tĩnh.


Cũng không biết Tô Mộc Nhiễm lấy đâu ra lắm sức lực thế, nắm đến tay Chu Nguyên cũng bắt đầu đau, nghĩ nếu cứ bị siết lấy như vậy tay nàng chắc hết xài được, Chu Nguyên trở tay kéo Tô Mộc Nhiễm đến trước người, thừa dịp nàng còn chưa phản ứng được, tay phải buông ra rất nhanh nắm lấy tay phải của đối phương, hai tay cùng chồng lên nhau đặt trong lòng đối phương, cứ như thế ôm lấy nàng. Cằm đụng lên ót đối phương, một tay dắt lấy Lạc Lạc, nhẹ giọng nghiêm túc nói: "Lạc Lạc ngoan, đừng nói nữa."


Không thấy mẹ sắp bị người ta dọa khóc sao ngốc này! "Dạ." Lạc Lạc dắt tay Chu Nguyên ngoan ngoãn yên lặng, mở to mắt nhìn về phía trước, giống như muốn thấy rõ cái gì đó.


Chu Nguyên ôm lấy Tô Mộc Nhiễm chậm rãi đi, vừa đi vừa trấn an nàng, "Nhắm mắt lại, đừng nhìn, em sẽ đưa cô ra ngoài." Nhiệt độ cơ thể Chu Nguyên chạm lên tấm lưng nàng, cảm giác ấm áp cứ như thế được truyền đến.


Tô Mộc Nhiễm nhắm hai mắt, cảm nhận hơi ấm từ sau lưng truyền đến đã lâu rồi nàng chưa được cảm nhận, từ từ bình tĩnh lại. Giống như chén cháo hơn nửa tháng trước, con người này cũng với hành động tùy ý lại tự nhiên như thế, đem đến ấm áp cho mình, từng chút từng chút thấm qua da thịt, thấm vào lòng. Cách thức chậm rãi lại nhu hòa đó, thật sự khiến nàng không tìm được lý do cự tuyệt, hơn nữa, người kia cũng giảo hoạt đến làm cho nàng không thể mở miệng cự tuyệt.


Chu Nguyên ôm Tô Mộc Nhiễm, cảm giác cơ thể căng cứng của đối phương từ từ thả lỏng, nhìn mái đầu của đối phương, trong đáy mắt hiện lên ý cười không rõ nghĩa.


Tô Mộc Nhiễm sợ tối sợ ma sợ những thứ kích thích, không thích ăn cần tây, không thích dọn dẹp thư phòng, người này cũng có những khuyết điểm như những con người bình thường khác, hoàn toàn không giống thánh quang hoàn mỹ nàng mang trên người ở lần gặp đầu tiên, nhưng mà, dù là như vậy Tô Mộc Nhiễm vẫn khiến nàng càng ngày càng thích, càng ngày càng yêu.


Chính là yêu nàng a, không có cách nào khác, từ lần đầu tiên gặp mặt đã bắt đầu hãm sâu vào, có nhổ cũng không ra. Dù là nàng sợ ma sợ độ cao không ăn cần tây không thích dọn dẹp thư phòng, thậm chí vài thập niên sau da nàng có sần, tóc nàng có trắng, nàng cười rộ lên mặt đầy nếp nhăn, bạn vẫn yêu nàng a.


Không có cách nào khác, từ khi bạn bắt đầu có ý nghĩ dắt tay nàng đi dạo ở công viên sau mỗi bữa cơm tối, về đến nhà cùng chúc nhau ngủ ngon cùng nằm chung một chiếc giường, bạn đã chuẩn bị sẵn sàng chấp nhận tất cả của nàng. Ví dụ như người chồng cũ nàng vẫn chôn trong lòng, con của nàng, gia đình của nàng, công việc của nàng, và rất nhiều rất nhiều người ái mộ nàng vân vân, thậm chí cũng đã chuẩn bị sẵn lỡ như nàng không muốn cả đời với bạn. Những thứ này bạn đều phải chuẩn bị tốt a, sau đó bạn dùng kế hoạch vô cùng hoàn hảo, từng chút từng chút buộc lấy nàng. Không có việc gì tự dưng mà thành, chỉ cần bản thân bạn cũng đủ tốt, một ngày nào đó nàng cũng sẽ động tâm giống như bạn đối với nàng.


Gắt gao ôm lấy người phụ nữ bồn chồn lo sợ vào lòng, Chu Nguyên vô cùng rõ ràng nắm chắc việc tận đáy lòng mình muốn làm. Nàng yêu Tô Mộc Nhiễm, yêu cái người trước mặt người khác tỏ vẻ cao quý lãnh diễm, trước mặt người quen lại dịu dàng như nước, nhưng thực tế lại có vài khuyết điểm nhỏ. Yêu đến, muốn thật lâu thật lâu sau này, có thể hôn lên môi nàng cho đến khi mái đầu trắng xóa.


Khoảnh khắc từ trong nhà ma đi ra, Tô Mộc Nhiễm thấy cả người mình không ổn rồi, rốt cuộc cũng ra ngoài ánh sáng, Chu Nguyên cũng không dám làm gì quá mức, chỉ dắt Tô Mộc Nhiễm đến chiếc ghế dài bên kia ngồi xuống. Luôn mặt than như Chu Nguyên hiếm khi lại lộ ra biểu tình thích thú xấu xa ở trước mặt người khác, nàng nhoẻn môi, nở nụ cười không rõ ý tứ nhìn Tô Mộc Nhiễm, "Không chơi được những trò cảm giác mạnh, sợ ma, sợ độ cao, chậc chậc, Tô lão sư thật đúng là đáng yêu a, hôm nay cô thật sự khiến em mở rộng tầm mắt."


Bị nàng nói như thế, gương mặt người phụ nữ sắp 30 tuổi này ửng đỏ. Ở trước mặt học sinh của mình, cả đoạn đường trong ngôi nhà ma được nàng dẫn ra, thật sự, quá xấu hổ. Tô Mộc Nhiễm mím môi, cúi đầu không nói.


Nhưng thật ra Chu Nguyên lại cười, nhìn Tô Mộc Nhiễm nói, "Thật ra em cũng sợ, nhưng mà thấy lão sư sợ như thế em lại không sợ nữa." Giọng nói của nàng nhẹ nhàng, giống như chiếc máy bay cắt ngang qua bầu trời, để lại trên đó một đường khói trắng như tuyết.


Tô Mộc Nhiễm nghe vậy ngẩng đầu, đối mặt với ánh mắt của Chu Nguyên. Người đó đưa lưng về ánh mặt trời, ánh nắng vào đông khá chói mắt rơi trên lưng nàng, làm những sợi tóc vụn vặt cũng phát sáng. Nàng cười, khóe mắt nhẹ cong, cách tấm kính dày, lần đầu tiên Tô Mộc Nhiễm nhìn thấy nỗi dịu dàng nàng không chút nào che giấu trong đáy mắt. . . dịu dàng như vậy, giống như nước nóng trong ly thủy tinh, dễ chịu đến không nỡ buông tay.








——-——-——-——-——-——-——-
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ai da, cái kia, tình huống hiện tại là Chu Nguyên để Tô Mộc Nhiễm biết mình thích nàng, sau đó lại ăn nói mờ ám, để người ta không cự tuyệt được nàng chỉ có thể trốn. Không thể không nói cái tên này thật. . .
Nhưng ta có thể nói đứa trẻ này từ sau trận bóng rổ vẫn luôn hãm hại lão sư nha. . .
Ai ui, có ai phát hiện không lần này một nhà ba người đi chơi, ma ma ma, cảm thấy hai người kia chít chít meo meo phiền quá a! thế nhưng, chít chít meo meo như thế lại kỳ tích có tình yêu. . .
Có người nói với ta, một người phụ nữ yêu một người, chỉ là chuyện trong nháy mắt. . . thế nhưng muốn bên nhau cả đời, lại cần một đoạn thời gian rất dài. . . động lòng rất đơn giản, gần nhau rất khó. . . Thả hành thả trân tích*.
*Quý trọng những ngày tháng ở/đi bên nhau




===
Klq 1: Hai vị Nhậm tiểu thư chơi nhà ma bên này cũng chơi 😂 
Klq 2: Hồi sáng mình ngồi edit, có một dì đến chơi, thấy mình gõ bàn phím như bay (Mình test được 105 WPM đấy 😂 ), dì khen nức nở, xong lì xì cho mình 500k! 😂 OMG


Chu đại gia nói: Không thấy mẹ sắp bị người ta dọa khóc sao ngốc này!
Editor bày tỏ: Không! Không thấy, tôi chỉ thấy cô chiếm tiện nghi lão sư thôi! T^T