Chương 19: Người cha

Baba 17 Tuổi

Đăng vào: 4 tháng trước

.





Đệ thập cửu chương: Người cha




Sau khi nhận Nhuận Nhuận từ tay Trần Bân về nhà, do chơi mệt nên rất nhanh đã ngủ say, mà Chu Nguyên lại không có chút nào muốn ngủ. Có lẽ do hôm nay vào lớp ngủ đủ rồi, hoặc do dạo gần đây hay thức khuya nên làm đảo lộn đồng hồ sinh học, giờ đây nàng ngồi trên đầu giường đưa mắt nhìn ra thế giới bên ngoài cửa sổ.


Phòng không bật đèn, rèm cửa sổ bị nàng kéo ra, thành phố ban đêm lúc này hiện ra rõ ràng trước mắt nàng. Bóng ma của những tòa nhà cao lớn hạ xuống, giống như một con quái thú đang ngủ say, những ngọn đèn chi chít bên ngoài lập lòe như những ánh sao, những con đom đóm bị quái vật nuốt chửng vào bụng. Đẹp, nhưng vô cùng kinh khủng. Cách tấm cửa kính nhìn ngọn đèn bên ngoài, không chút nào cảm giác được ấm áp từ những tia sáng ấy. Cánh tay đặt ở ngoài chăn, điều hòa thổi đến có hơi lạnh. Dời ánh mắt đi, Chu Nguyên dùng tay còn lại chà xát lên cánh tay nhiễm lạnh, quay đầu nhìn Nhuận Nhuận đang ngủ ở kế bên.


Ngọn đèn lạnh lẽo từ ngoài cửa sổ rọi vào, nương theo ánh sáng, giữa chiếc bóng của mình Chu Nguyên nhìn thấy được gương mặt non nớt đáng yêu của con bé. Mái tóc tán loạn không trật tự nằm trên trán, chu môi ngủ trông vô cùng ngon giấc. Nàng nhìn gương mặt say ngủ của con bé, vươn tay phải dùng ngón trỏ đụng đụng mỏ nó, đầu ngón tay chạm đến cánh môi, mềm mại ươn ướt. Chu Nguyên thấy con bé bởi vì bị đụng chạm thình lình mà bất tự giác chép chép miệng, cười khẽ một chút.


Nhìn con bé một chút, sau đó nhẹ nhàng xốc chăn lên, rón ra rón rén rời phòng. Dù sao bây giờ cũng không ngủ được, chi bằng đi tìm chút việc để làm.


Đưa tay mò lấy kính mắt trên đầu giường, đeo xong nương theo ngọn đèn bước ra cửa phòng. Nhẹ nhàng giữ cửa lại, ngang qua phòng ba mẹ thì vô thức kiễng chân đi, khẽ khàng đến cửa thư phòng, tiến vào trong, đưa tay nhẹ nhàng đóng cửa lại. Không bật đèn, mượn ngọn đèn từ cửa sổ rọi vào, mở máy tính. Giờ này ba mẹ đều đã ngủ rồi, để không quấy rầy họ động tác của nàng đều phi thường cẩn thận.


Bữa cơm chiều nay nghe baba nói ngày 1 tháng 10 đi Đại Lý, tranh thủ ngủ không được thì tìm kiếm thông tin sắp xếp lộ trình một chút. Nàng vẫn chưa hỏi dự định của cha mẹ, đi theo đoàn hay đi lẻ, nhưng mà chuẩn bị trước vẫn nên. Hơn nữa, ra ngoài phải cần gì sớm muộn cũng phải chuẩn bị.


Nàng vẫn chưa từng đến Vân Nam, cho nên trong hành trình nàng sắp xếp sẽ đến gần nơi đây. Lần này đi ngay quốc khánh, nơi nào cũng tấp nập người, cho nên cũng không chơi được cái gì. Nhưng mà nếu cha mẹ đã nói, cũng không thể lãng phí cơ hội. Dù không chơi được gì, thế nhưng không để họ cảm thấy mệt mỏi hay buồn chán cũng tốt rồi. Huống chi nàng còn chuẩn bị vài thứ, dù sao tuổi tác của cha mẹ cũng không còn trẻ nữa, an toàn quan trọng mà.


Nhấp vào thông tin muốn tìm, tỉ mỉ sàng lọc, sao chép lại những tài liệu hướng dẫn, sau đó in ra. Chu Nguyên đeo kính mắt, nhìn chằm chằm màn hình, chăm chú bắt tay vào làm những việc đầu tiên.


Thư phòng không có bật đèn, chỉ có ánh sáng trên màn hình vi tính, gương mặt trắng nõn giữa ngọn đèn phiếm một chút xanh lam, trông có vẻ vô cùng yếu ớt và lạnh lẽo. Chiếc máy in bên cạnh chậm rãi nhả tờ giấy nàng đã chuẩn bị ra, giữa tiếng rè rè của máy, Chu Nguyên thường xuyên đưa tay trái đẩy chiếc kính mắt của mình, mà tay phải thì liên tục di chuột lên xuống.


"Sao không mở đèn?" Âm thanh trầm thấp của Chu Hoàn từ ngoài cửa truyền vào, kèm theo một tiếng tách, cả thư phòng liền sáng lên. Chu Nguyên bị ánh sáng bất thình lình làm nhíu mắt hết một chút, nghe được giọng nói của cha thì ngẩng đầu, thấy ông đứng ngoài cửa chột dạ kinh ngạc, "Baba." Nàng nhẹ hô một tiếng.


"Buổi tối chơi vi tính không mở đèn rất tổn hại cho mắt, đã cận rất cao độ rồi còn không chú ý một chút. Khuya rồi không ngủ, chạy tới đây chơi vi tính làm gì?" Tay Chu Hoàn cầm một ly nước, vừa nói vừa tiến vào trong, âm thanh bị đè rất thấp, lại vừa đủ cho Chu Nguyên nghe được. Ánh mắt ông nhìn Chu Nguyên mang theo chút trách cứ nhưng trong lời nói lại chứa chút đau lòng.


"Tra địa điểm du lịch?" Chu Hoàn đến bên cạnh nàng, thấy trang web chưa tắt trên máy tính, bên trên có rất nhiều hình ảnh phong cảnh địa danh, Chu Hoàn nhìn lướt qua cũng hiểu được suy nghĩ của nàng, giọng nói càng thêm khẽ.


"À. . ." Chu Nguyên cúi đầu, mím môi, "Ừm. Không phải nói quốc khánh đi Đại Lý sao? Cho nên con xem xem có thể làm chút gì không."


Đưa tay đặt ly nước xuống mặt bàn, ngồi xuống sofa bên cạnh Chu Nguyên. Thấy máy in đã nhả giấy liền đưa tay lấy xem. Trên trang giấy còn giữ lại chút nhiệt độ, khi đầu ngón tay chạm vào vẫn cảm nhận được hơi ấm nhàn nhạt. Chu Hoàn nắm trong tay, nhìn sơ một chút sau đó thả lại chỗ cũ, "Làm tốt lắm, quốc khánh chúng ta dựa theo đó mà đi là được rồi."


"Dạ?" Chu Nguyên nghe ông nói nên ngẩng đầu, đối mặt với ánh mắt ôn hòa hiếm khi hàm chứa nỗi ngạc nhiên. Chu Hoàn khó có thể thấy được biểu tình như vậy của nàng, dịu dàng cười một chút, "Hôm qua mới quyết định với mẹ con thôi, tính hỏi ý con một chút. Lộ trình đại thể có cân nhắc rồi nhưng chưa quyết định, nhưng mà, bây giờ vấn đề lộ trình không cần chúng ta quan tâm nữa rồi."


Chu Nguyên nghe xong hiểu được ý của ông, gật đầu bày tỏ đã hiểu, "Ừm." Ánh mắt rơi lên người cha mình, phát hiện ông nói chuyện với nàng xong tựa lưng vào sofa đưa tay xoa xoa huyệt thái dương, bộ dạng rất uể oải, không khỏi nhíu mày.


"Baba sao muộn rồi còn chưa ngủ?" Nàng nhìn bộ dạng uể oải của ông nhẹ giọng nói.


"Mất ngủ, ngủ không được." Chu Hoàn nghe nàng hỏi, xoa xoa thái dương xong mới trả lời. Ông nhìn về phía Chu Nguyên, giọng điệu ôn hòa, "Việc con muốn làm đã xong chưa? Chưa thì mai hẵng làm tiếp, bây giờ trễ rồi, về phòng ngủ đi, mai còn đi học."


Chu Nguyên nghe ra sự nghiêm túc trong câu cuối cùng, mím môi hỏi ngược lại, "Vậy baba thì sao?"


Chu Hoàn buông cánh tay đang xoa thái dương, bưng ly nước trên bàn uống một ngụm, "Ba xem phim, coi lát có thể ngủ hay không."


Chu Nguyên gật đầu, "Ừm, con xem với ba, dù sao con vẫn chưa buồn ngủ." Dứt lời xoay người tắt trang web, mở pps.


"Sao không buồn ngủ?" Chu Hoàn nhìn bóng lưng nàng, khẽ nhíu mày, dưới chiếc áo đơn bạc đốt sống lưng của nàng hiện rõ ra ngoài, mày Chu Hoàn càng nhíu chặt hơn, "Ngủ không được cũng phải ngủ, ngủ sớm tốt cho cơ thể, không thôi sáng mai sao có sức học?"


"Không sao, chỉ là hôm nay ngủ nhiều rồi." Chu Nguyên lướt qua những phim điện ảnh gần đây, đầu cũng không quay lại, "Ba định xem phim gì?"


Tính cách con gái mình ra sao bản thân ông hiểu được một chút, những lúc như vậy cũng chỉ có thể thôi, "Con chọn đi, tùy tiện cái nào cũng được."


"Ừm, được." Liền không nói nữa, dựa theo sở thích của cha mình, chọn một bộ phim khá là cũ, vì vậy cha con hai người an vị trên sofa xem phim, bởi vì lo lắng ngày mai Chu Nguyên không có tinh thần đi học, trong lúc xem ông vẫn luôn thúc giục nàng về phòng, nhưng Chu Nguyên vẫn ôm đầu gối ngồi trên sofa, bộ dạng không xem hết không đi, làm Chu Hoàn thở dài một hơi thường thượt.


Nhắc đến, dường như ông rất ít khi xem phim cùng cô con gái nhỏ của mình, từ sau khi về hưu mới có cơ hội ở nhà xem phim, nhưng lần nào cũng là Chu Nguyên chọn một bộ ông thích xem, còn bản thân một mình ngồi trên sofa thành thật chăm chú xem cùng. Thái độ hiếu thảo này làm người khác không được lựa chọn, nhưng mà càng như thế lại càng thấy giữa vui mừng trong lòng mang hơn một nỗi chua xót. Haiz. . .


Âm thanh máy vi tính được chỉnh rất thấp, bên ngoài cũng không có gì quấy nhiễu, nên vô cùng rõ ràng truyền đến tai hai người. Chu Nguyên ngồi một chỗ khác ở sofa, hai tay ôm đầu gối, mười ngón tay đan nhau, hai ngón cái quấn nhau chơi đùa. Bộ phim sắp đến hồi kết thúc, dư quang rơi lên người của cha nàng phát hiện ông liên tục đưa tay xoa thái dương, suy nghĩ một chút vẫn là mím môi ngồi dậy, đi tới sau lưng ông, "Baba, con xoa cho."


Huyệt thái dương đau nhứt kịch liệt, nghe Chu Nguyên nói thế ban đầu kinh ngạc một chút nhưng vẫn rất nhanh đáp lời đồng ý, "Ừ, được."


Đưa tay đặt lên trán ông, dùng chỉ pháp từng học được, xoa bóp bài bản. Lực đạo trên trán làm ông giảm bớt khó chịu, Chu Hoàn thở dài một hơi, thoáng có chút bất đắc dĩ, "Lớn tuổi rồi thì luôn mất ngủ, một khi mất ngủ thì đầu đau kịch liệt."


Chu Nguyên nghe vậy, nhẹ cau mày, "Baba rất hay bị mất ngủ sao?" Sao đến giờ nàng cũng không biết.


"Cũng không phải, chỉ gần đây thôi, không biết sao luôn không ngủ được." Nói đến đây, Chu Hoàn ngừng một chút, bất đắc dĩ cười cười, "Có lẽ mấy ngày gần đây trôi qua quá nhàn rỗi, haiz, đều do lúc trước bận rộn thành quen, không có việc gì làm cảm thấy cả người không được tự nhiên."


Cảm thấy như có vật gì nghẹn ở cổ họng, có vật gì đè lồng ngực nặng trĩu, Chu Nguyên mím môi, nhẹ giọng đáp lời, "Ừm."


Trước đây Chu Hoàn là CEO của một công ty lớn, bận rộn xoay vần như con quay, bay bên này bên kia xã giao, một năm bốn mùa yên ổn ở nhà không được bao nhiêu. Cho nên khi Chu Nguyên còn nhỏ, Chu Hoàn thân làm cha hoàn toàn không nhớ được Chu Nguyên là học ở nhà trẻ hay đã là học sinh tiểu học. Mấy năm trước đi họp phụ huynh, bận rộn đến đầu óc quay cuồng, Chu Hoàn tay cầm lấy lá thư mời làm như vừa mới tỉnh dậy từ trong mơ, vỗ trán mình một cái, nói: A thì ra Tiểu Nguyên đã lên cao trung năm nhất rồi. Nhưng hôm nay về hưu, ở nhà nhiều ngày, làm một người rảnh rỗi trong một thế giới luôn quay cuồng thật sự là cảm thấy vô cùng khó chịu, mà sự khó chịu này ngày hôm nay Chu Nguyên mới biết được. . . trong lòng đắng chát không biết là tư vị gì.


Bộ phim đã kết thúc, mà đau đớn trên đầu cũng được Chu Nguyên xoa bóp từ từ bình thường trở lại, Chu Hoàn khoát tay bảo Chu Nguyên ngừng, "Được rồi, ba tốt hơn rồi. Phim cũng hết, Tiểu Nguyên nhanh về phòng ngủ đi."


"Được." Chu Nguyên thu tay, "Baba cũng về phòng ngủ đi, con tắt máy tính một lát sẽ về." Nàng tiến đến đem bộ phim đang hồi chiếu danh sách các diễn viên tắt đi.


Chu Hoàn đứng dậy, cầm lấy ly nước đã lạnh, "Ừ, baba đi ngủ, con cũng đừng chơi nữa, đi ngủ đi."


"Dạ, ngủ ngon." Chu Nguyên tắt nguồn máy vi tính cùng nói chúc ngủ ngon với cha.


"Ngủ ngon." Chu Hoàn ôm ly nước, đi ra ngoài. Chu Nguyên khi nãy còn nhìn chăm chăm màn hình, quay đầu lại nhìn qua bóng lưng vẫn thẳng tắp nhưng lại lộ rõ gầy gò, mím môi, sau đó quay đầu gập màn hình vi tính lại.


Người đàn ông nhàn rỗi này, đem tất cả hào quang mạnh mẽ anh tuấn bá đạo của mình chuyển hết thành ôn hòa, dường như càng ngày càng trở nên hiền từ, cảm giác càng ngày càng giống người đã làm ngoại hoặc làm cha. . . dường như, đã già rồi. . .


Lúc này Chu Nguyên mới cảm nhận được rõ ràng, nàng và cha của nàng, cách nhau tròn 36 tuổi.


53 tuổi, nửa đời người đã trôi qua, cuộc đời của ông còn có thể kéo dài thêm bao lâu. . .