Chương 50: Diễn kịch dò nhân tâm

Trường Tình - Nữ Thượng Nữ Hạ

Đăng vào: 5 tháng trước

.

Editor: Gru
Beta: Dương


"Ỷ Mộng, chị giúp tôi diễn một vở kịch được chứ?" Mộc Hãn quay đầu nói với Trang Ỷ Mộng.
"Hửm?" Trang Ỷ Mộng nhướn mi, nàng đã biết Mộc Hãn có chuyệnmới tìm đến bản thân, nhưng Trang Ỷ Mộng cũng biết mình thế nào cũng không thể cự tuyệt yêu cầu của nàng.
"Tôi muốn biết lẽ nào cậu ấy thật sự chỉ coi tôi là bạn thôi sao?" Mộc Hãn gạt tàn thuốc.
"Nếu cô ta chỉ coi em là bằng hữu, em sẽ bỏ cuộc sao?" Trang Ỷ Mộng dựa lên sô pha của Mộc Hãn, nhẹ nhàng hỏi.
Mộc Hãn sửng sốt một chút, sau đó lắc đầu, "Sẽ không."
"Kỳ thực cũng không phải không thể, chỉ là em không muốn." Trang Ỷ Mộng đưa tay gạt bỏ sợi tóc lạc trên mặt Mộc Hãn, khuôn mặt mỹ lệ lại chấp nhất này, vô luận nhìn bao nhiêu lần cũng đều có thể làm mình có cảm giác tim đập thình thịch.
"Tôi nguyện ý." Mộc Hãn lạnh lùng qua mặt đi.
Trang Ỷ Mộng không cho là đúng mà cười, cô đã quen Mộc Hãn tàn nhẫn với mình, có lẽ có một ngày sẽ hết cảm giác...
"Nếu như đáp án là không , không phải em sẽ càng khó tiếp nhận sao? Có ý nghĩa gì chứ?" Trang Ỷ Mộng nhướn mi hỏi.
"Nếu như cậu ấy vẫn chỉ coi tôi là bạn, tôi sẽ khiến bản thân đừng nên tham lam nữa." Mộc Hãn nghĩ, có lẽ sẽ có một ngày Dung Dung yêu người khác, mình có thể ý chí kiên cường đi chúc phúc, đương nhiên cách nghĩ này làm tâm trạng của Mộc Hãn phi thường không tốt.
"Mộc Hãn em chỉ đang lừa bản thân. Em không vĩ đại như vậy, chỉ cần em nhìn thấy Tạ Khinh Dung, em sẽ muốn có nàng, mặc dù nàng vĩnh viễn không cách nào tiếp thu em, nhưng em vĩnh viễn không thể khắc chế ý nghĩ trong lòng, không ngừng đòi hỏi, yêu đến ích kỷ ." Trang Ỷ Mộng nhíu mày.
"Cho nên đáp án tôi không hy vọng nhất chính là sự phủ định, chỉ cần Dung Dung để ý tôi một chút là được, tôi sẽ bất chấp mọi giá khiến cậu ấy tiếp thu mình ." Mộc Hãn nghiêm túc nói.
"Yêu cầu của em tôi chưa bao giờ cự tuyệt. Lần này, tôi có một yêu cầu, em cho tôi hôn một chút." Nàng ngốc cùng Mộc Hãn đã sắp ba năm, Mộc Hãn luôn không muốn bị mình chạm vào. Trang Ỷ Mộng không muốn lúc nào cũng nghe lời.
Mộc Hãn không tình nguyện trong lòng, thấy biểu cảm không thương lượng của Trang Ỷ Mộng, vì muốn Trang Ỷ Mộng phối hợp diễn kịch , Mộc Hãn không thể làm gì khác ngoài hi sinh, dù sao Trang Ỷ Mộng bây giờ không còn giống như trước, có thể tùy ý để trong lòng bàn tay mà sai khiến.
Trang Ỷ Mộng đương nhiên thấy vẻ không tình nguyện kia của Mộc Hãn, nhưng đây là lần cuối cùng, môi Trang Ỷ Mộng dán lên môi Mộc Hãn, hai người chỉ môi dán môi, trên môi Mộc Hãn còn có mùi thuốc lá nhàn nhạt, đột nhiên Trang Ỷ Mộng cảm thấy trong lòng có cỗ cảm giác chua xót, nàng đột nhiên cắn một chút ở khóe môi dưới của Mộc Hãn.
Mộc Hãn bị đau đẩy Trang Ỷ Mộng ra, liếm liếm một chút máu trên môi mình. Vừa định mắng Trang Ỷ Mộng thì thấy Trang Ỷ Mộng chảy nước mắt, nhất thời Mộc Hãn không biết nên nói gì.
"Một lần cuối cùng, tôi muốn cho em thử cảm giác bị tôi làm đau." Mặc dù không thể được em yêu thương, nhưng cũng muốn em nhớ kỹ tôi, dù cho chỉ có chút đau đớn như vậy. Nói xong Trang Ỷ Mộng lại cười.
Mộc Hãn không trả lời, bất quá một nhát cắn này thật sự sâu, Mộc Hãn cảm thấy mùi máu tươi trên môi càng ngày càng đậm.
---------------------
Tạ Khinh Dung có chìa khóa nhà Mộc Hãn, Mộc Hãn cứng rắn kín đáo nhét vào tay mình. Nàng tới đây vì Mộc Hãn gọi điện, tiếng chuông vang một chút thì ngắt, Tạ Khinh Dung gọi lại thì điện thoại tắt, điều này làm Tạ Khinh Dung có chút lo lắng, cho nên tự mình tới nhà Mộc Hãn.
Tạ Khinh Dung mới vừa mở cửa đi vào thì thấy hai người thân thiết trong phòng khách. Mộc Hãn khoác áo tắm, lộ ra chiếc cổ khêu gợi cùng bờ vai trắng nõn, bờ ngực mê người kia cũng như ẩn như hiện. Trang Ỷ Mộng vùi đầu giữa cổ Mộc Hãn làm hành động thân mật, Mộc Hãn ngồi trên đùi Trang Ỷ Mộng, tay ôm cổ Trang Ỷ Mộng, cảnh tượng hoạt sắc sinh hương như vậy, Tạ Khinh Dung không thể không biết các nàng đang làm gì.
Lần thứ hai Tạ Khinh Dung thấy Mộc Hãn thân thiết cùng người khác. Không thể phủ nhận, Mộc Hãn và Trang Ỷ Mộng đều có sắc đẹp thượng đẳng, vóc người lại đều vô cùng tốt, hai người quần áo không chỉnh tề ôm nhau, thoạt nhìn so với năm đó còn kích thích và đẹp mắt hơn. Hơn nữa người ta căn bản chính là người yêu, làm những chuyện này vốn bình thường. Thế nhưng trong lòng Tạ Khinh Dung có cảm giác rất khó chịu, loại cảm giác này không hề ít hơn so với lần trước, làm cho Tạ Khinh Dung thấy vừa tội lỗi vừa tức giận. Mộc Hãn sao có thể vừa nói yêu mình nhưng lại thân thiết với người khác.
Mộc Hãn lúc nào cũng khắc khắc đều quan tâm đến động tĩnh bên ngoài. Cảm giác được Dung Dung đã vào, nàng quay đầu, quả nhiên thấy Dung Dung đang nhìn mình và Trang Ỷ Mộng, nàng nhanh chóng đứng dậy khỏi người Trang Ỷ Mộng, đồng thời bắt đầu sửa sang cái áo tắm đã bị Trang Ỷ Mộng cởi phân nửa.
"Dung Dung, dù cậu có nhìn thấy gì cũng đừng tin." Mộc Hãn thấy Tạ Khinh Dung lạnh mặt, sắc mặt hờ hững có chút lãnh khốc, vẻ mặt này như khi thấy mình và Lý Dương năm đó. Dung Dung là đang ngờ vực, nghĩ tới đây, lòng Mộc Hãn nhảy nhót.
Trang Ỷ Mộng màn diễn đến đây kết thúc, bản thân nên chuồn. Nàng chỉnh trang y phục một chút, sau đó mở cửa đi.
Tạ Khinh Dung thấy Trang Ỷ Mộng đi, cô cũng không định ở lại chỗ này. Cô không muốn thấy Mộc Hãn, tuy rằng biết bản thân không có lí do gì để tức giận Mộc Hãn, nhưng cô chính là đang tức giận!
Mộc Hãn thấy Tạ Khinh Dung cũng muốn đi thì nhanh chân chặn ở cửa, không cho Tạ Khinh Dung rời khỏi.
"Cô tránh ra." Tạ Khinh Dung nhíu mày ra lệnh.
"Cậu đang tức giận sao?" Mộc Hãn không cho đi, thân thể của nàng ép chặt vào cửa, con mắt nhìn chằm chằm Tạ Khinh Dung.
"Tôi tức giận cái gì, cũng không liên quan đến tôi." Tạ Khinh Dung như bị người khác nắm đuôi, phản ứng có chút quá khích.
"Dung Dung, chúng ta quen biết mười ba năm, mình quá hiểu cậu. Cậu khi tức giận sẽ muốn phủi sạch quan hệ cùng phủ nhận cảm xúc của bản thân, hiện tại cậu đang tức giận, hơn nữa còn rất tức giận." Mộc Hãn sắc bén nói.
"Tôi nói không có là không có!" Tạ Khinh Dung phi thường chán ghét cách nói lúc này của Mộc Hãn.
"Dung Dung, cậu không nghĩ tới, vì sao lúc này cậu lại tức giận như vậy sao?" Mộc Hãn tới gần Tạ Khinh Dung, không cho nàng có cơ hội trốn tránh.
"Cậu rất tức giận, thế nhưng cảnh tượng hôm nay cùng cảnh tượng năm đó với Lý Dương hoàn toàn bất đồng, khi đó Lý Dương là hôn phu của cậu, còn mình bạn, hai người chúng ta mang đến cho cậu cảm giác bị phản bội. Ngươi có lý do tức giận, thậm chí đổ lỗi cho mình. Thế nhưng hiện tại, vì sao cậu lại tức giận đây? Ngày hôm nay không tồn tại sự phản bội, không phải sao? Cậu không phải vẫn mong muốn mình có thể chặt đứt tình cảm với cậu sao? Một màn này không phải theo mong muốn của cậu sao? Thế nhưng biểu hiện của cậu rất giận dữ..." Mộc Hãn tới gần Tạ Khinh Dung, bức lui Tạ Khinh Dung vào góc tường.
Tạ Khinh Dung bị Mộc Hãn nói thì càng khủng hoảng trong lòng. Đúng vậy, Mộc Hãn và Trang Ỷ Mộng lên giường có quan hệ gì với mình , mình vì sao phải quan tâm? Nàng không muốn nghĩ nhiều, càng đến gần chân tướng lại làm cho Tạ Khinh Dung thấy khủng hoảng, cô mới không them để ý quan hệ giữa Mộc Hãn và Trang Ỷ Mộng...
"Dung Dung, thừa nhận cậu để ý mình , thậm chí thích mình, khó như vậy sao?" Môi Mộc Hãn kề bên tai Tạ Khinh Dung, nhẹ nhàng hỏi.
"Tôi không thích cậu..." Tạ Khinh Dung khủng hoảng, nàng đột nhiên đẩy Mộc Hãn ra, tông cửa chạy đi, rõ ràng là chạy trối chết.
Mộc Hãn không tiếp tục đuổi theo, nàng biết trong khoảng thời gian ngắn Dung Dung không thể tiếp thu việc nàng có tình cảm nào nào đó vượt qua bạn bè với mình. Dung Dung cần thời gian để tiếp thu. Vô luận thế nào, Mộc Hãn cũng rất thoả mãn với kết quả hiện tại, Dung Dung có tình cảm vói mình, mặc dù chưa phải yêu , thế nhưng chí ít Dung Dung có dục vong giữ lấy, cho nên thấy mình thân thiết cùng Trang Ỷ Mộng mới tức giận như vậy. Nhưng mà đã trễ thế này, Dung Dung một mình ở bên ngoài nàng có chút lo lắng, cũng may thói quen sống của Dung Dung tốt, ngoại trừ về nhà thì sẽ không chạy loạn ở đâu khác.
Tạ Khinh Dung trở về từ nhà Mộc Hãn, còn chưa thể hoàn toàn bình phục, hình như có cảm giác có một thứ bám đuổi không tha, nàng cực lực muốn vứt bỏ, nhưng vô luận thế nào cũng không bỏ được.
Tạ Khinh Dung lái xe tâm thần bất định nên không cẩn thận tông vào đuôi chiếc xe phía trước, Tạ Khinh Dung phải xuống xe kiểm tra, mà chủ nhân chiếc xe phía trước cũng xuống xe kiểm tra.
"Thực xin lỗi, phí sửa chữa tôi sẽ phụ trách." Tạ Khinh Dung lập tức xin lỗi, đồng thời thành khẩn cung cấp tiền. Cư nhiên xe bị mình tông vào là xe đắc tiền, phí sửa chữa nhất định không rẻ. Tạ Khinh Dung cho tới giờ đều chưa từng bất cẩn như thế, thầm nghĩ đều do Mộc Hãn quấy phá khiến mình tâm thần bất định.
"Tạ Khinh Dung?" Cư nhiên chủ xe thấy Tạ Khinh Dung thì rất vui mừng, giọng nói cũng vui không ức chế được.
"Anh là?" Tạ Khinh Dung giờ mới chú ý tới chủ xe. Dưới ánh sáng mờ mịt, Tạ Khinh Dung nhìn ra là một nam nhân tuấn nhã, có thể đoán đây là một công tử cùng đẳng cấp với Trang Ỷ Mộng. Tạ Khinh Dung hoàn toàn không nhớ ra mình gặp qua người này ở đâu.
"Tôi là Trầm Dật, ba năm trước trên máy bay đi Luân Đôn, cô ngồi cạnh tôi." Trầm Dật thấy Tạ Khinh Dung một lần liền nhất kiến chung tình. Muốn tiến thêm một bước, chỉ là lần đó Trầm Dật hao phí hết công sức cũng không thể lấy được phương thức liên hệ từ miệng Tạ Khinh Dung. Nghĩ đến đây, Trầm Dật vẫn tiếc nuối.
"Ồ..." Tạ Khinh Dung có chút ấn tượng, ba năm trước sau khi tận mắt thấy Lý Dương và Mộc Hãn thông đồng, nàng chạy tới nước Anh để bình tâm. Lần đó gần như tiêu hết số tiền nàng tiết kiệm cho cuộc sống sau khi kết hôn, xa xỉ mua vé máy bay khoang hạng nhất. Bản thân khi đó tâm tình phi thường không tốt, lại càng không để ý tới những người xung quanh, cho nên lãnh đạm mà khách khí với nam sĩ xum xoe bên cạnh, hóa ra hắn chính là người đó.
"Số điện thoại của cô là gì? Đến lúc xe sửa xong, tôi gọi điện cho cô." Trầm Dật lập tức xin Tạ Khinh Dung số điện thoại, ba năm trước không lấy được số điện thoại hắn vẫn tiếc nuối đến giờ. Trầm Dật không muốn tiếc nuối lần nữa, huống hồ lần này ông trời cũng giúp, làm cho Tạ Khinh Dung đụng vào xe mình.
Suy cho cùng là mình đụng phải xe Trầm Dật, Tạ Khinh Dung cũng không thể không để lại số điện thoại.