Chương 47: Lấy lòng

Trường Tình - Nữ Thượng Nữ Hạ

Đăng vào: 5 tháng trước

.



Editor: Gru
Beta: Dương




Bốn ngày nghỉ ở suối nước nóng nhanh chóng kết thúc, Mộc Hãn vạn phần không muốn trở về.
"Dung Dung, cậu ở trong xe chờ tớ một chút, tớ đi mua chút đồ." Mộc Hãn xuống xe, chạy vào chợ gần đó.
Tạ Khinh Dung ở trên xe đợi hơn mười phút, thấy Mộc Hãn đi ra xách theo đồ sau đó bỏ vào cốp xe.
"Mua gì vậy?" Tạ Khinh Dung hỏi.
"Cá chình, cá chình sống ở suối nước nóng này rất nổi tiếng, mang một ít làm quà cho Tạ mẹ và Tạ ba." Mộc Hãn lấy khăn tay lau bàn tay còn hơi ướt.
"Cá chình thì mua ở đâu chả được?" Tạ Khinh Dung theo đuổi nguyên tắc không mua đồ ở khu du lịch.
"Vấn đề là cá sinh sống ở suối nước nóng, ngon hơn mà." Những con cá chình này đa số đều là xuất khẩu, so với cá chình bình thường cũng giá trị hơn rất nhiều, Mộc Hãn luôn tin tưởng vào đạo lý 'quý mới đắt tiền', tuy rằng không khẳng định là đúng trên mọi trường hợp.
"Ai biết có đúng là sống ở suối nước nóng thật hay không?" Không thể nghi ngờ Tạ Khinh Dung là người tiêu dùng lý trí và xảo quyệt.
"Mặc kệ, chúng ta đi chơi một vòng, chẳng lẽ tay không về nhà, mang chút đồ cho ba mẹ cậu. Đồ đạc tốt hay không chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất ở tấm lòng." Đây mới là mục đích chủ yếu của Mộc Hãn, muốn giành niềm vui cho vợ chồng họ Tạ.
"Cậu thì ra rất biết cách lấy lòng người lớn." Ánh mắt của Tạ Khinh Dung hướng tới quét qua Mộc Hãn, Mộc Hãn đối với ba mẹ mình xác thực còn quan tâm hơn mình. Tuy rằng mục đích không phải tinh khiết, nhưng không thế phủ nhận sự chu đáo hiện tại của Mộc Hãn, có chút đáng tiếc.
"Lẽ nào cậu không hy vọng ba mẹ mình vui vẻ sao?" Mộc Hãn cười hỏi ngược lại.
"Lúc nào thì ba mẹ tôi biến thành ba mẹ cậu?" Tạ Khinh Dung khẽ nhíu mày hỏi.
"Trước đây không phải cậu muốn nhận mình thành em gái kết nghĩa sao?" Nàng vẫn rất muốn làm người nhà họ Tạ gia, nhưng không phải là em gái kết nghĩa, mà là thân phận con rể hoặc con dâu của họ Tạ.
"Không phải cậu không muốn sao?" Tạ Khinh Dung nhớ rõ bản thân từng đề cập qua một lần, lần đó Mộc Hãn cự tuyệt rất kiên định.
"Hiện tại mình có thể đổi ý không?" Hiện tại Mộc Hãn nghĩ, quá trình không quan trọng, quan trọng là kết quả. Nếu như biến thành em gái kết nghĩa của Dung Dung thì có lẽ sẽ có lý do hợp lý ở lại nhà nàng.
Tạ Khinh Dung không trả lời, chỉ im lặng lái xe. Tăng tốc, chỉ mong về đến nhà cá chưa chết.
Bởi vì Tạ Khinh Dung tăng tốc nên nửa tiếng đồng hồ đã về tới nhà. Tạ Khinh Dung mở cốp xe, thấy cá chình trông giống con rắn thì sắc mặt khẽ biến. Quả nhiên, nàng rất đáng ghét sinh vật trơn tuột không chân.
"Dung Dung, cậu sợ thứ này sao?" Mộc Hãn thấy sắc mặt Tạ Khinh Dung khẽ biến, không ngờ Dung Dung sợ thứ này.
"Ai sợ chứ!" Tạ Khinh Dung chết cũng không thừa nhận bản thân sợ tất cả những thứ giống rắn.
"Vậy sờ sờ xem, thật mịn, xúc cảm cũng không tệ lắm đâu!" Mộc Hãn kéo tay Tạ Khinh Dung, đột nhiên án vào trong nước, đụng đến cá chình trơn tuồn tuột.
Tạ Khinh Dung không nghĩ tới Mộc Hãn sẽ đột nhiên làm như thế, mà xúc cảm trơn tuột trong tay làm cho Tạ Khinh Dung không khống chế nổi cảm giác dơ bẩn và sợ hãi lông tóc dựng đứng. Thông thường lúc phụ nữ sợ hãi sẽ thét chói tai, Tạ Khinh Dung không nghĩ tới lần đầu tiên bản thân thét chói tai sẽ xảy ra dưới tình huống như thế này.
Mộc Hãn bị tiếng hét chói tai của Tạ Khinh Dung làm hoảng sợ, nàng quen biết Dung Dung nhiều năm như vậy còn chưa bây giờ thấy Dung Dung thét. Nhìn sắc mặt Dung Dung tái xanh thì biết bản thân đùa quá trớn.
"Tớ không biết cậu sợ như thế, xin lỗi." Mộc Hãn như đứa trẻ con phạm sai lầm, thấp giọng áy náy nói.
Tạ Khinh Dung xác thực rất tức giận, cho nên nàng không để ý tới Mộc Hãn, chỉ bước nhanh về hướng thang máy.
Mộc Hãn nhanh chóng cầm cá chình lên, theo sát phía sau Tạ Khinh Dung.
"Dung Dung, đừng nóng giận mà, sau này người ta không dám nữa ..." Hiện tại Mộc Hãn hối hận đến xanh cả ruột, bất quá chỉ sờ cá chình một chút, nàng nào biết đâu Dung Dung sẽ phản ứng lớn như vậy.
Tạ Khinh Dung hạ quyết tâm ngày hôm nay không để ý tới Mộc Hãn. Vừa nghĩ đến xúc cảm trơn tuột hồi nãy thì cảm giác dơ bẩn lại xong tới đầu Tạ Khinh Dung, còn cả tiếng thét chói tai và các thứ khác. Tạ Khinh Dung thấy rất mất mặt, nghĩ tới đây thì càng tức giận. Tạ Khinh Dung là người không dễ phát giận, một khi phát giận cũng rất lớn. Tuy trước đây thời gian bản thân phát giận tương đối nhiều, thế nhưng Mộc Hãn vẫn nghĩ so với mình thì Tạ Khinh Dung nhất định ngạo kiều hơn.
Biểu cảm lạnh lùng của Tạ Khinh Dung vào trong nhà mới hòa hoãn một ít.
"Tạ mẹ, con cầm cá chính từ làng du lịch XX về cho người và Tạ ba, có người nói cá chình sống trong suối nước nóng chất thịt đặc biệt tốt đó!" Mộc Hãn vừa thấy mẹ Tạ thì lập tức nhấc thùng cá chình tới trước mặt mẹ Tạ hiến vật quý.
"Nha đầu này thật có thành ý, đi chơi còn nhớ thương hai miệng già chúng ta." Mẹ Tạ thấy thùng cá chình còn sống thì cười đến miệng không ngậm được, bà dám khẳng định đây là do Mộc Hãn mua, bởi vì Dung Dung sợ nhất mấy thứ này, lại càng sẽ không có ý niệm đi mua trong đầu. Bất quá bạn già thật ra lại rất thích cá chình nấu rượu, nhưng vì biết Dung Dung không thích nên lúc Dung Dung ở nhà cho tới bây giờ bọn họ không hề nấu món này, cho nên Tạ Khinh Dung cũng không biết Tạ ba thích món này.
"Đó là đương nhiên, Tạ mẹ và Tạ ba thương con như thế, con thích nhất Tạ mẹ và Tạ ba." Mộc Hãn nói năng ngọt ngào, chủ động thể hiện. Mộc Hãn tuy rằng nói xong có chút buồn nôn, nhưng hết lần này tới lần khác Tạ mẹ lại rất thích, lần nào cũng cười đến không khép được miệng. Sau khi Tạ mẹ biết năm nay Mộc Hãn lại tới nhà bọn họ mừng năm mới còn hài lòng rất nhiếu.
Dối trá! Tạ Khinh Dung thấy mẹ mình đối với Mộc Hãn còn thân thiết hơn so với đối bản thân, thì trong lòng có chút bất bình.
Đêm đó, Tạ mẹ nấu cá chình nấu rượu thơm ngào ngạt, ba Tạ khen không dứt miệng món này. Đêm đó ăn cơm tối nhiều hơn một chén, chỉ có Tạ Khinh Dung không dám ăn. Ba người còn lại ăn rất vui, Tạ Khinh Dung thế mới biết hóa ra lão ba nhà mình rất thích ăn cá chình. Tạ Khinh Dung nhìn Mộc Hãn, bản thân cũng không biết lão ba thích cá chình, Mộc Hãn mua cá chình về chỉ là trùng hợp sao?
"Các con dự định đêm nay đi hay sáng mai?" Tạ mẹ hỏi, nhớ tới tuổi tác của con gái cũng không còn nhỏ.
"Sáng mai." Mộc Hãn giành trước trả lời, nàng còn muốn nằm giường của Dung Dung thêm một đêm. Dù sao thì, chỗ công ty tám phần mười Dung Dung sẽ không giữ bản thân ở lại nhà nàng qua đêm.
Tạ Khinh Dung gật đầu, cha mẹ luôn lun mong con mình có thể ở nhà ngốc thêm được một khắc thì một khắc.
Lúc Mộc Hãn vào phòng thì mẹ Tạ giữ Tạ Khinh Dung ở phòng khách nói thầm.
"Dung Dung, tiểu Mộc thật đáng yêu, ta rất thích, con cũng đừng giận dỗi với nó, tránh cho lại tức giận ba năm không đến nhà chúng ta, cũng may Tiểu Mộc tốt tính..." Sáng sớm mẹ Tạ nhìn ra hôm nay Dung Dung lại làm lơ người ta.
Tạ Khinh Dung kỳ thực rất muốn phản bác, ba năm đó không phải là Mộc Hãn giận mình mà là mình giận nàng có được không? Nhưng mà Tạ Khinh Dung chưa bao giờ nghĩ Mộc Hãn tốt tính, Tạ Khinh Dung vẫn nghĩ tính tình mình mới coi là tốt, số lần phát giận có thể đếm trên đầu ngón tay, không giống Mộc Hãn trước đây động một cái là giận.
Mộc Hãn tắm xong đi ra thấy Tạ Khinh Dung đang xem sách, coi mình như người vô tình. Mộc Hãn vô cùng bất đắc dĩ, Dung Dung đúng là rất ít giận, một khi giận kéo rất dài, không giống mình giận xong sẽ bình thường lại, Mộc Hãn nghĩ tính tình bản thân mới tốt.
"Dung Dung." Mộc Hãn gọi lấy lòng, hận không thể cọ cọ với Dung Dung.
Tạ Khinh Dung không phản ứng.
"Dung Dung..." Mộc Hãn dài giọng, lại gọi.
Vẫn không phản ứng.
"Dung Dung..." Mộc Hãn thật có tinh thần kiên nhẫn.
...
Gọi trên dưới mười lần, Tạ Khinh Dung rốt cục nghĩ nếu đêm nay không phản ứng nàng, thì đại khái Mộc Hãn sẽ không dứt.
"Làm sao?" Tạ Khinh Dung có chút tức giận trả lời.
"Đừng tức giận được không, nể mặt ngày hôm nay người ta lấy lòng phụ thân đại nhân và mẫu thân đại nhân của cậu mà tha thứ cho người ta đi." Mộc Hãn thấy Tạ Khinh Dung tỏ thái độ hòa hoãn thì lập tức dính đến bên người Tạ Khinh Dung làm nũng.
Nói đến cái này, Tạ Khinh Dung cũng có chút bất bình, "Cậu thế nào biết ba tôi thích ăn cá chình?" Tạ Khinh Dung còn có chút để ý, lão ba nhà mình yêu thích mà bản thân không biết, Mộc Hãn lại biết.
"Hình như hồi trung học có lần mình tới nhà tìm cậu mà cậu không ở nhà, ba mẹ cậu giữ mình lại ăn cơm. Mình thấy ba mẹ cậu mua một đống cá chình lớn, nói cậu bình thường phản cảm mấy thứ này nên bình thường sẽ không mua, thừa lúc cậu không ở nhà thì ăn cho đỡ nghiền." Khi đó Mộc Hãn còn rất hâm mộ Dung Dung vì có cha mẹ thương nàng như thế.
Tạ Khinh Dung nghe vậy trong lòng rất cảm động, cũng bớt giận không ít với Mộc Hãn, dù sao thì hôm nay nàng xác thực lấy lòng cha mẹ. Hơn nữa, mẹ nàng tựa hồ rất vui.
"Dung Dung, khi đó người ta thật hâm mộ cậu, cha mẹ thương cậu như vậy." Mộc Hãn thấy Tạ Khinh Dung mềm lòng, trong lòng âm thầm cười trộm.
"Không phải cậu tay lạnh cha mẹ mới thương sao?" Tạ Khinh Dung hơi cong khóe miệng, vừa cười nhạt vừa nói, nàng vẫn cảm thấy rất may mắn vì bản thân có cha mẹ tốt.
Mộc Hãn thấy rõ Dung Dung hơi cong môi cười nhàn nhạt, có loại cảm giác quyến rũ làm cho Mộc Hãn rất kinh diễm. Mộc Hãn vẫn nghĩ Dung Dung đẹp, luôn lơ đãng để lộ sự mềm mại đáng yêu. Mộc Hãn từng nghe một câu nói, 'phụ nữ quá phong tao, đẳng cấp không thể cao'. Mộc Hãn thấy rất có đạo lý, Mộc Hãn vẫn cho rằng Tạ Khinh Dung là người phụ nữ đẳng cấp cao nhất.
"Ừ, tay lạnh thì được người yêu thương, mình cũng hiểu mình sẽ được người khác yêu thương." Mộc Hãn vừa cười vừa nói, mặc dù Dung Dung có lúc có chút ngạo kiều, thế nhưng còn rất thương người.
Tạ Khinh Dung nhìn xuống khuôn mặt xinh đẹp của Mộc Hãn, mỹ nhân được người yêu thương không phải là chuyện rất bình thường sao? Chỉ là không biết dạng người nào có thể cưa đổ được mỹ nhân như vậy? Tạ Khinh Dung đột nhiên phát giác mình có chút không thích cách tự hỏi này.