Chương 15: Chuongq 15

Góc Khuất Số Phận

Đăng vào: 3 tháng trước

.

Sáng hôm nay mặt trời lấp ló sau lũy tre xanh, có tiếng gà gáy vang vọng, tiếng nghé ngọ o e tìm mẹ, tiếng lũ trẻ nô đùa trên cánh đồng xanh bao la bát ngát, Lưu Đan lặng thầm nhìn ngắm khung cảnh của buổi sáng tinh sương mới thấy đẹp làm sao, đã lâu rồi, lâu lắm rồi kể từ ngày xa quê vào Sài Gòn thì đây là lần đầu tiên cô mới được nhìn ngắm lại quê hương mình sau bao nhiêu năm trời xa cách, có biết bao nhiêu điều muốn nói nhưng không thể nói ra, nó cứ nghèn nghẹn trong cổ mà không thể nào giải bày cùng ai.

_Con đi nha ba mẹ

Minh Hạo khẽ nói.

Mẹ anh buồn bã lên tiếng.

_Mới về sao không ở thêm về hôm hãy đi?

_Con cũng muốn như vậy nhưng mà việc học của năm cuối đòi hỏi con phải trở về sớm mẹ à

Nghe vậy bà lặng thinh không nói thêm gì, ba anh cũng chẳng buồn lên tiếng dù trong lòng buồn hơn chữ buồn, Minh Hạo cũng biết rằng anh đi rồi mọi người sẽ rất buồn nhưng vì tương lai mai sau anh đành ngậm ngùi nuốt lệ vào lòng, anh quay sang nắm tay Lưu Đan.

_Đi thôi em

Tiếng nói của Minh Hạo như vô tình cắt đi niềm cảm xúc trong con người Lưu Đan, đứng trước sân cô buồn bã gật đầu chào thay lời tạm biệt gia đình anh, rồi khẽ lê bước hiu hắt trong ánh nắng nhạt nhòa của vùng quê sông nước thanh bình.

Sài Gòn ngày trở về có nhiều nắng, vừa bước chân xuống xe Lưu Đan nhận được ngay điện thoại của Hạo Trình báo tin Đổi Đình có dấu hiệu tỉnh dậy, nghe đến đây Lưu Đan giật mình đánh rơi chiếc điện xuống đất vỡ nát.

_Có chuyện gì vậy em?

Minh Hạo lo lắng.

Bối rối, Lưu Đan không biết phải nói sao cô vội ngồi xuống nhặt lại từng mãnh điện thoại ngập ngừng.

_Không có gì đâu, thôi anh về nhà trước đi em ghé qua tiệm sữa điện thoại rồi sẽ về sau

_Để anh đưa em đi

_Không cần, không cần đâu, em đi một mình được rồi sữa xong điện thoại em còn phải đi mua một số đồ dùng phụ nữ, anh mau trở về nghĩ ngơi sớm đi ngày mai còn phải đến trường nữa

_Uhm, vậy cũng được nhưng em cũng phải tranh thủ về nhà nghĩ ngơi đi, em cũng đã bắt đầu nhập học lại rồi còn gì

Lưu Đan gượng cười.

_Em biết rồi, cám ơn anh

_Vậy anh đi trước đây

Lưu Đan mĩm cười gật đầu rồi Minh Hạo bước đi, đợi anh đi xa cô ngó xung quanh rồi chạy đến bưu điện gọi ngay cho Hạo Trình đến nhà cô hỏi chuyện.

Cuộc nói chuyện kết thúc cô lập tức quay về, vừa về tới nhà thì Hạo Trình cũng vừa lúc có mặt.

Đẩy ly nước về phía Hạo Trình, Lưu Đan ngồi xuống hấp tấp.

_Chuyện là như thế nào anh mau nói cho em biết đi Hạo Trình

Hạo Trình uống hốp nước liền nói.

_Hôm qua anh có tới bệnh viện xem tình hình của Đổi Đình ra sao thì nghe một số bạn học của cô ấy nói, cổ có dấu hiệu tỉnh lại rồi

Lưu Đan tức giận ra mặt.

_Trước không tỉnh sau không tỉnh lại tỉnh vào đúng lúc này, cô ta muốn chết đây mà

_Bây giờ mình tính sao đây em?

Lưu Đan suy nghĩ rồi dứt khoát.

_Phòng bệnh hơn chữa bệnh, Hạo Trình em không cần biết anh làm cách nào miễn sao làm cho cô ấy không bao giờ tỉnh lại được nữa

Hạo Trình tròn mắt nhìn Lưu Đan.

_Ý em là…

Chưa nói hết lời Lưu Đan đã cắt ngang.

_Phải, ý em là vậy, chỉ cần anh làm được việc này em sẽ lập tức rời xa Minh Hạo

Nghe Lưu Đan mạnh miệng tiên bố chắc nịch như đinh đóng cột, ngay tức thì Hạo Trình bỏ qua những lo sợ gật đầu đồng ý không một điều kiện.

Vì mong muốn sớm ngày được ở bên cạnh Lưu Đan, Hạo Trình bất chấp nguy hiểm, anh tìm mua ngay một bộ quần áo y tá rồi thừa cơ lẽn vào bệnh viện tiến thẳng đến phòng bệnh của Đổi Đình, không chút đắn đo suy nghĩ anh ra tay tháo bỏ ống thở của cô, rồi âm thầm rời khỏi bệnh viện không để lại một dấu vết.

Xong chuyện Hạo Trình ung dung gọi điện báo tin cho Lưu Đan trong vui mừng sung sướng, nghe qua những gì mà Hạo Trình vừa nói cô lấy làm thõa mãn, cuối cùng thì cô cũng nhổ được cái gai trong mắt, giờ chỉ lo nghĩ cách đối phó với Hạo Trình nữa là coi như mọi chuyện sẽ khép lại, cô sẽ có một cuộc sống trọn vẹn niềm vui cùng Minh Hạo mà không nghĩ ngợi nhiều đến chuyện thế gian.

Với Lưu Đan thì Hạo Trình chỉ là một thứ công cụ dùng để sai vặt và lợi dụng, khi hết giá trị không còn lợi dụng thêm được nữa cô sẽ đẩy anh vào đống bùn lầy sâu hút, rời xa khỏi thế giới của cô vĩnh viễn.

Khi nhận được tin vui từ Hạo Trình lẽ ra Lưu Đan phải cùng anh đi ăn mừng thật lớn để chúc mừng cho kế hoạch thành công mĩ mãn, nhưng ngược lại cô đã không làm như thế, cô đẩy Hạo Trình qua một bên với lý do chính đáng cảm thấy trong người không được khỏe cho nên muốn nghĩ ngơi không muốn gặp bất kì một người nào, trong khi đó cô lại mặc sức vui chơi cả ngày cùng Minh Hạo quên cả đường đi lối về, mà Hạo Trình vẫn một mực tin tưởng và không một chút nghi ngờ dù là nhỏ nhoi.

Hơn 9 giờ tối ngồi trong công viên bên cạnh Minh Hạo, Lưu Đan tựa đầu vào vai anh ngắm nhìn hàng ngàn vì sao lấp lánh như pha lê trên nền trời đêm thật đẹp, cái cảm giác được ngồi bên cạnh người mình yêu trong một không gian vắng lặng êm đềm, gió nhè nhẹ thổi mà ngắm sao trời mới thật hạnh phúc làm sao, mới thấy được tình yêu mật ngọt là vào những lúc như thế này, đây chính là điều mà Lưu Đan cảm thấy vô cùng thích thú, đã lâu lắm rồi nay mới có dịp ngồi tựa vào bờ vai rắn chắc khỏe mạnh của anh mà lặng nhìn hạnh phúc bất tận, mỗi một vì sao trên trời đại diện cho một tình yêu vĩnh cữu mà cô vĩnh viễn trao về anh, chỉ duy nhất một mình anh mà thôi.

_Lưu Đan, em đang nghĩ gì vậy?

_Em đang nghĩ tới những ngày sắp tới đây

Lưu Đan đáp.

_Những ngày sắp tới đây em nghĩ như thế nào?

_Em không biết những ngày sắp tới sẽ như thế nào, nhưng em mong những ngày còn lại trong cuộc đời em mãi mãi sẽ gắn chặt với anh, anh Minh Hạo

Mĩm cười Minh Hạo xoa xoa bờ vai Lưu Đan.

_Chắc chắn là như vậy rồi, chắc chắn là những ngày còn lại của cuộc đời em, anh sẽ bắt em giam giữ trong trái tim anh mãi mãi không bao giờ thả em ra

Lưu Đan mĩm cười rất hạnh phúc sau đó im lặng một lúc khá lâu rồi bất ngờ hỏi.

_Minh Hạo nè, anh có muốn gặp lại Vệ Đan không?

Minh Hạo ngạc nhiên không hiểu sao ngày hôm nay Lưu Đan lại nhắc đến Vệ Đan, người mà cô được biết đến qua những lời kể của anh, anh nheo mày.

_Sao tự nhiên em lại hỏi anh như vậy?

_Thì anh cứ trả lời em đi

Không cần suy nghĩ Minh Hạo gật đầu, cái gật đầu đầy sự dứt khoát.

_Có, anh rất muốn gặp lại cậu ấy dù chỉ một lần duy nhất

_Vậy sao anh không đi tìm cậu ta?

Mỗi lần nhắc đến Vệ Đan là mỗi lần Minh Hạo lại buồn, nỗi buồn của mỗi lần ngày càng dâng cao, anh cuối mặt đáp.

_Suốt mấy năm qua anh đã cố đi tìm cậu ta nhưng không bao gặp, có chăng cũng chỉ là những kỷ niệm đã qua, vội vàng trở về rồi vội vàng ra đi mà thôi

Lưu Đan bùi ngùi đồng cảm nỗi buồn của Minh Hạo.

_Có lẽ cậu ta đang sống rất hạnh phúc ở một nơi nào đó và đã quên anh mất rồi

Minh Hạo khẽ gật đầu.

_Có lẽ em nói đúng, có lẽ là cậu ta đã quên đi hết rồi chỉ còn mình anh là ôm kỷ niệm xa xôi

Nói đến đây Minh Hạo im lặng ngước mắt nhìn những vì sao đêm rồi quay lại nhìn Lưu Đan mĩm cười.

_Thôi, sau này mình đừng nói đến chuyện này nữa, chuyện gì đã qua thì hãy cho nó đi vào kỷ niệm để mà bước tiếp con đường của mình em à

Lưu Đan mĩm cười gật đầu rồi tựa vào vai Minh Hạo tiếp tục lặng ngắm những vì sao đêm thật tinh khôi.

Bất chợt tiếng chuông điện thoại Minh Hạo reo vang phá vỡ không khí của riêng hai người, anh xin lỗi Lưu Đan rồi nghe máy, cô không hờn chẳng trách chỉ ngồi yên bên cạnh anh, không biết người gọi điện cho anh là ai và đã nói gì nhưng trông sắc mặt của anh rất thất thần, nghe máy xong anh ngồi thẩn thờ.

_Có chuyện gì vậy anh?

Minh Hạo thở ra vài hơi dài rồi khẽ nói.

_Đổi Đình qua đời rồi

Bất ngờ hoảng hốt, tròn mắt kinh ngạc, đưa tay che miệng, sững sờ đau lòng là những gì mà Lưu Đan thể hiện ra bên ngoài để che giấu đi bên trong là một lòng dạ độc ác, tàn nhẫn, mất đi tính người trước mặt một người rất đổi ngây thơ như Minh Hạo.

Nghĩa tử là nghĩa tận ngày đám tang Đổi Đình, Lưu Đan đi cùng Minh Hạo đến thắp cho cô nén hương, hương tàn cũng là lúc đặt vào ở cuối câu chuyện một dấu chấm hết.